🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 62: Chap 62: Muộn Hay Chưa?

   "Hạ Noãn, cô về trước đi, buổi tiệc tuần sau cũng không cần cô nữa" anh lạnh lùng nói vừa bị cô nói như vậy anh cũng đang điên lên đây này

   "Nhưng mà..." Ả ta bối rối. Người đàn ông này sao lại thay đổi nhanh như vậy. Thật mất mặt

   "Tôi nói cô không nghe rõ?" Lần này là ánh mắt sắc bén phóng lên người ả khiến ả không rét mà run vội cầm túi xách đi về trước khi đi không hiểu vì sao ả lại liếc cô một cái như hận không thể tán cô vài bắt tay, là đổ lỗi cho cô sao?...

   "Nếu không cần nữa tôi đi đây" nói rồi cô cũng cầm túi xách đứng lên thì bị anh nắm cổ tay. Cô tức giận, lại làm trò gì nữa đây?

   "Anh có chuyện muốn nói" giọng nói lạnh lùng đâu rồi? Thay vào đó là giọng dịu dàng pha thêm một chút mong đợi gì đó

   "Dương tổng, giữa chúng ta từ lâu đã không còn gì để nói" cô dùng sức hất tay anh. Tay anh buông rồi nhưng anh đứng lên ôm cô vào trong ngực mình. Ôm chặc lắm, dường như chỉ cần lỏng một chút thôi cô sẽ rời xa anh mãi mãi...

   "Anh sai rồi, đều tại anh năm đó không cho em cơ hội giải thích"

   "Dương tổng, xin ngài thận trọng buông tôi ra" cô gỡ tay anh nhưng càng gỡ anh lại càng giữ chặc đến ngạt thở. Cô thật sự chán ghét anh rồi...

  "Tha lỗi cho anh, là anh sai, tất cả là do anh, em muốn gì cũng được, chỉ cần em đừng rời xa anh thêm một lần nào nữa" giọng nói anh nghẹn ngào, hình như anh muốn khóc?. Cô bất thình lình cũng không tin người đàn ông này có thể khóc vì phụ nữ?. Rồi cô nhận biết vai mình có một chất lỏng nóng hổi làm ướt một mảng vai trần. Anh khóc thật rồi? Lòng cô tại sao lại đau như vậy?. Là cô còn yêu?

   "Muộn rồi!" Cô nhàn nhạt thốt lên. Mắt cũng phủ một mảng sương mù chầm chậm rơi xuống. Đuổi cô đi là anh. Cầu xin cô quay về cũng là anh. Cô là con rối?. Cô đã buông tại sao lại níu giữ?. Cô không muốn mình phải đau thêm nữa, mặc dù cô biết mình dường như vẫn còn yêu anh...

Anh đang rất đau khổ và hối hận. Tại sao năm đó anh lại làm cái việc ngu xuẩn như thế? Để ròi vụt mất đi một người vợ vốn có từ mấy năm trước...

Cô đẩy mạnh anh ra nhanh chân bước đi, nước mắt cũng đã bị cô gạt khô đi rồi. Anh bất lực đứng đó nhìn bóng lưng cô rời đi. Hết thật rồi sao?

Không! Anh nhất định không bỏ cuộc đâu. Nhất định cô phải là vợ anh...

   "Lâm An Hi, anh biết em còn yêu anh. Anh cũng rất yêu em cho nên anh tuyên bố với em dù thế nào cũng không buông tay em lần nữa đâu. Đừng mong thoát khỏi anh, trốn tránh vị trí Dương phu nhân" nhìn theo bóng lưng cô anh bá đạo tuyên bố cho cô nghe thấy. Cô nhất thời sững sờ đứng lại trong 1 2 giây rồi tiếp tục đi. Sao anh cố chấp như vậy? Nếu bây giờ nối lại liệu có còn nồng thắm như lúc xưa?. Cô còn một chuyện không muốn nói cho anh biết...đó chính là...tiểu Phàm. Cô cũng không biết có nên nói hay không. Thôi thì thuận theo tự nhiên vậy...

"Trương Kỳ, cậu theo dõi Valley cho tôi. Cô ấy vừa ra khỏi nhà hàng Korea Foods" nói xong anh cúp máy, trên môi nở nụ cười thoả mãn. Đời này kiếp này cô nhất định phải là vợ anh và vợ anh chỉ có cô mới xứng...
----------------------------------
Cô về đến khách sạn, tinh thần uể oải phiền muộn. Bây giờ đã 9h tối rồi, tiểu Phàm đã ngủ say. Lúc cô đi cũng là Revenl ở nhà trông nom nó. Cô về tới cũng thấy đã khuya, Revenl cũng chỉ hỏi cô hai ba câu 'thế nào rồi?', 'anh ta có làm gì em không?', 'anh ta có nói gì không?'. Cô cũng trả lời qua loa rồi thúc giục Revenl về phòng nghỉ ngơi...

Cô ngồi cạnh mép giường khẽ sờ đầu tiểu Phạm. Cô nên làm sao mới tốt đây?. Những lời nói cuối cùng của anh vẫn văng vẳng trong tai cô. Anh đã bá đạo tuyên bố như vậy. Muốn chấm dứt phải nhanh chóng bay về Luân Đôn thôi...

Cô đứng dậy, đi vào phòng tắm. Ngâm mình trong bồn tắm âm ấm cảm giác thật thoải mái. Ngăm một chút rồi mặc vào người một bộ đồ ngủ hai dây siêu mỏng sau đó tiến lại giường ngủ cùng con trai mình...
----------------------------------------
Sáng ngày tiếp theo...

Cũng không biết vì sao nữa, hình như là tập đoàn của Revenl bên Luân Đôn trục trặc gì đó nên đã về nước trước rồi. Cô cũng định về theo nhưng tiểu Phàm nó lại không chịu, ương bướng đòi cô ở lại thêm dăm ba ngày nữa. Revenl vốn thương nó nên kêu cô ở lại cho nó chơi đã rồi hẵng về sau cô cũng hết cách, thằng nhóc này vốn lì mà...

Cô nghĩ mình nên đổi nơi ở thôi. Nghĩ là làm, cô thu dọn quần áo vào vali...

   "Mami, người làm gì vậy?" Tiểu Phàm ngồi trên giường nệm lớn, đôi mắt đen long lanh tròn xoe nghiêng đầu nhìn cô

   "Là dọn đến khách sạn mới" cô vẫn tiếp tục thu dọn đồ đạc căn bản là không chú ý đến tiểu tử kia ngồi trên giường

   "Sao lại phải đến nơi khác ạ?" Nó vẫn chưa hiểu hỏi tiếp

   "Ta thấy ở đây không được rộng rãi lắm tìm chỗ rộng hơn" cô thản nhiên nói, đồ cũng đã gọn gàng vào vali...

   "Choa, mami thật hào phóng a" nói xong nó cũng trèo xuống giường nhanh chóng mặc áo khoác và giày vào. Cô cũng vừa mang xong giày cao gót, kéo vali đi thì tiểu tử đi đã vào thang máy trước rồi...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...