Chương 6: Chap 6: Vu Oan
"Dương tổng, thông tin tư mật của công ty bị lộ rồi" Trương Kỳ hớt hải chạy vào phòng anh nói mà quên gõ cửa
"Cậu không có phép lịch sự sao?" Anh đang ngồi nhàn hạ uống trà trên ghế salon thì Trương Kỳ chạy vào, bây giờ Trương Kỳ mới nhớ ra là mình quên gõ cửa nên xin lỗi
"Thông tin tư mật bị lộ? Lập tức tập họp những người có liên quan" anh vẫn vậy bình thường và ung dụng không có chút biến biến đổi sắc thái ra lệnh
Trương Kỳ lập tức đi tập họp tại phòng họp, người có liên quan nhiều nhất đó là cô- An Hi, bởi vì hôm đó Trương Kỳ giao tài liệu bảo cô mang lên phòng anh, trong đó có cả thông tin tư mật nên cô là người bị nghi ngờ nhiều nhất, anh hỏi cô...
"Em là người tiết lộ thông tin?" Anh đang ngồi trên ghế chủ còn cô thì đứng, gương mặt anh lạnh toát nhưng không tức giận bởi vì anh tin tưởng cô nên chỉ hỏi cho có lệ
" Tôi thật sự không có" cô cũng không tỏ ra hoảng hốt hay mếu máo khi xảy ra chuyện như 3 năm trước, cô mạnh mẽ hơn và lạnh lùng hơn dường như Lâm An Hi kia đã chết vì chuyện của 3 năm trước rồi, cô chỉ nhìn sâu vào mắt anh như muốn dò xét xem ảnh có tin cô không nhưng anh không nhìn cô
" Vậy hôm đó có ai đụng vào xấp tài liệu này không?" Anh ngồi chéo chân đan tay vào nhau
"Tôi không nhớ" nghe được câu trả lời của cô anh thực sự tức muốn ói máu, ngốc gì mà ngốc dữ, nếu cô trả lời như vậy nếu là người khác chắc chắn đã khẳng định cô là người tiết lộ thông tin rồi còn gì, cô không biết nói dối tìm kẻ nào khác thế thân sao, cộng thêm mấy nhân viên đang lấp ló ngoài cửa chỉ trích cô, anh ra lệnh cho Trương Kỳ mở camera xem xét lại sự việc, vì chỗ nào anh cũng gắn giám sát nên việc này rất dễ
Theo đoạn ghi hình được từ lúc Trương Kỳ giao xấp tài liệu cho cô ở phòng hành chính cô không hề lật xem một lần nào cả cho đến khi cô đi đi đến thang máy tầng trệt, thang máy mở ra người bước ra là Trưởng phòng maketing- Kiều Y cô ta đụng trúng cô làm đống tài liệu rơi tán loạn dưới đất, cô ta giúp cô nhặt lại số tài liệu rồi cô ta nhặt lên một tờ giấy, phải tờ giấy đó là tài liệu tư mật chính xác không sai vì đó là tờ giấy đơn những tài liệu khác thì không để rời đơn như vậy, khi An Hi nhặt hết lên nhưng vẫn thấy cô ta cầm tờ giấy nhìn chăm chú nên gọi cô ta xin lại tờ giấy đem nộp...
Xem xong anh kêu Trương Kỳ gọi Kiều Y vào, 5 phút sau cô ta bịn rịn bước vào khuôn mặt toát lên vẻ lo sợ, anh nhìn cô ta bằng ánh mắt chán nản, khả năng cô ta là cao nhất rồi, cô ta có đầy đủ chứng cứ kết tội. Thứ nhất, cô ta ghét An Hi. Thứ 2, những lần An Hi bị trách nhầm đều là kế sách của cô ta bày ra. Còn thứ 3...phải xem thử rồi. Cô ta chạy lại chỗ quỳ xuống...
"Giám đốc, tôi không có làm giám đốc hãy tin tôi" cô ta giả vờ khóc , đúng là nước mắt cá sáu mà, còn An Hi cô vẫn không biết là ai nên không thể nói là cô ta làm
"Thật sao?" Anh hỏi
"Phải, anh đừng tin cô ta là cô ta nói dối" cô ta vừa nói vừa chỉ vào người cô, quả thật cô muốn chết đứng...
"An Hi cô ấy không nói cô là thủ phạm sao cô lại nói cô ấy nói dối?" anh lạnh lùng phất một câu khiến cô ta điêu đứng, An Hi...cô ta không nói gì mình sao?
"Tôi...tôi...nhưng tôi thực sự không có tiết lộ" cô ta ra vẻ thành khẩn
"Bây giờ cô, Trương Kỳ và cả An Hi đều có khả năng nên tôi không thể tin ai bằng miệng cả" Trương Kỳ nghe xong há hốc mồm. Cái gì? Có anh nữa à?. Thấy Trương Kỳ ngây ngốc anh phán
"Mang laptop riêng của 3 người qua đây" Kiều Y lo lắng nhưng kiềm lại nét sợ hãi, trong phút chốc cả ba đã bị bảo vệ mang laptop riêng vào, rồi anh kêu Trương Kỳ kiểm tra tất cả các tin nhắn, mạng xã hội như Facebook, Zalo, Messenger, QQ, Yahoo, SMS, Gmail,... cả các cuộc gọi lạ của cả ba người cho anh xem. Cuối cùng bên Gmail của Kiều Y thật sự có một cuộc trò chuyện mờ ám mang tên Trần tổng. Ai mà không biết Trần Khánh Dư và anh có một mối thù rất sâu nặng anh ta luôn muốn hạ công ty anh nên việc bỏ tiền ra tìm tư liệu là chuyện rất bình thường
Bình luận