🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 56: Chap 56: Hậu Quả

Tại nhà chính biệt thự Dương gia...

   "Phan Sở Ngọc cô ra đây cho tôi" anh bước vào, một thân lạnh lùng, ánh mắt đỏ ngầu tức giận hệt Atula khiến hạ nhân ai cũng phát sợ...

Phan Sở Ngọc kể từ khi tình cảm của anh và cô rạn nứt thì luôn tìm cơ hội tiếp cận anh và cũng...đã lên giường với anh luôn rồi. Cô ta luôn ở nhà anh lấy lòng tất cả mọi người nhưng mọi người chỉ là hơi thân thiết với cô ta một chút thôi cũng không đến đỗi quá thân...

   "Hạo~, anh sao vậy?" Cô ta đang ngồi bồi trà cho gia đình anh. Nghe thấy tiếng anh vang lên cũng vui mừng nhưng âm giọng hình như không ổn khiến cô ta cũng phát run...

   "Hạo, con sao vậy?" Mẹ anh thấy thế cũng hỏi. Chị Lam Uy ngồi ở ghế salon không hiểu gì chỉ nheo mày anh cả ông bà nội cũng vậy. Cô ta bỏ bình trà xuống bàn đi đến chỗ anh níu lấy tay anh nũng nịu. Anh hất tay cô ta ra hung bạo dùng một tay bóp chặt cổ ép cô ta vào góc tường khiến mọi người một phen hoảng kinh...

   "A Hạo con đang làm cái gì vậy?" Ông nó anh thấy thế cũng sợ anh bóp chết cô ta đi? Nên cũng lên tiếng ngăn cản. Tất cả mọi người đều hoảng nhìn chăm chăm. Mẹ anh bị bà nội kêu đến cũng định đi đến gỡ tay anh ra...

   "Mẹ đứng đấy, con đi tớ còn liền bóp chết cô ta" mẹ anh nghe anh nói vậy cũng chỉ biết lo lắng nhìn anh không dám tiến thêm bước nào nữa...

   "Chuyện gì từ từ nói, em đừng kích động như vậy" chị Lam Uy ngồi trên ghế salon ưu nhã gọt trái cây rồi đút cho Vân Liên ăn nhưng mà nhóc làm sao mà ăn vô với cái tình cảnh này, nhóc cũng hông biết tại sao mẹ mình lại bình tĩnh như vậy

Câu nói của chị Lam Uy quả thật có uy lực. Anh buông lỏng lực tay hơn, quăng cô ta xuống đất chẳng qua anh nghe lời như thế là vì anh kính nể chị mình càng không muốn làm bẩn tay anh...

   "Khụ...khụ...Hạo...anh...từ từ nói..." cô ta ngồi dưới nền nhà ho sặc sụa không biết thế nào anh lại như vậy nhưng trong lòng cảm thấy lo lắng

Anh không nói gì chỉ móc chiếc vòng tay ra giơ cao lên rồi nhấn chiếc nút nhỏ, gương mặt anh vẫn giữ vẻ tức giận không hề giảm bớt nhìn cô ta như hận không thể đem cô ta phanh thây

Một dòng đối thoại đi qua, mọi người không thể nào bình tĩnh được nữa, sắc mặt dần dần chuyển qua căm ghét nhìn cô ta. Sắc mặt cô ta cũng trắng bệch không còn một giọt máu. Chuyện đã xảy ra 5 năm rồi tại sao bây giờ lại lòi ra. Khốn kiếp! Là ai đã đào cái vật này ra. Cô ta thầm mắng

Mọi người cũng biết được bộ mặt thật của cô ta. Thì ra An Hi là người chịu uất ức 5 năm qua. Càng nghĩ càng thấy có lỗi lúc đó không giúp được gì cho cô. Cũng không biết hiện tại cô đang ở phương trời vô định nào...

   "Thế nào? Ngạc nhiên lắm đúng không? Cô diễn hay lắm" thanh âm của anh không hề có chút nhiệt độ, đó là lạnh lẽo vô cực khiến người nghe không lạnh mà run cầm cập. Cô ta hiện tại không còn hồn vía gì nữa bây giờ là đang lo sợ anh sẽ làm gì tiếp theo. Nhưng cô ta chắc chắn rằng mình sẽ không được yên. Anh móc điện thoại ra gọi cho ai đó tùy tiện nói một câu chắc nịch

   "Trương Kỳ, cậu mua hết cổ phần tập đoàn Phan thị cho tôi, nhiều nhất trong 5 phút phải làm cho Phan thị phá sản. Còn nếu không làm được cậu cũng đừng sống nữa" anh nói xong mọi người cũng tá hoả, lần này Phan Sở Ngọc cùng Phan thị không sống nổi rồi. Nói xong anh liền đi thì bị cô ta ôm chân lại

   "Hạo, là em sai, là em ngu ngốc, anh đừng làm thế ba em phát bệnh mất" cô ta không ngờ mình lại thành ra như vậy. Cũng không ngờ trong chiếc vòng lại có máy ghi âm. Còn hại cả một tập đoàn Phan thị. Lần này khẳng định là không có chốn dung thân...

Anh không nói, bộ mặt âm lãnh của anh cũng không nhìn cô ta, bị cô ta ôm chân anh cảm thấy ghê tởm không nhân nhượng đá một cước cô ta bay thẳng vào tường phun ra cả máu. Mọi người đều trố mắt nhìn, tuy là người thân cũng không thể nào tin được...

   "Đây là do cô chọn, tôi không giết cô là đã lương thiện rồi, bây giờ thì cút, để tôi gặp lại cô chắc chắn cô sẽ là thức ăn cho chó" nói rồi anh toan bước đi

   "Không" cô ta gào thét mọi người cũng mặc kệ. Đây là cô ta chuốc lấy, trước khi làm cũng phải nghĩ đến hậu quả, chỉ bốn chữ 'không ai cứu nổi'. Anh đi, mọi người cũng đi vì không muốn nhìn con rắn độc này, thật ghê tởm cô ta, để cô ta một thân máu me ở sảnh, vài phút sau cũng có người lôi ra khỏi biệt thự chắc có lẽ là người của anh sai đến

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...