🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 54: Chap 54: Sự Thật

Tại biệt thự...

Dì Linh đang lụi hụi dọn dẹp lại nhà kho. Đột nhiên một vật gì đó hình tròn rơi trúng tay bà, may là bà bắt lại kịp. 5 năm rồi, tuổi cũng đã cao, mắt đã yếu đi vài phần, bà cầm cái vật đó lên, mà nheo lại khít khao nhìn cái vật trong tay. Ngắm kĩ một hồi thì ra nó là chiếc vòng tay bằng ngọc. Bà thấy chiếc vòng này quen mắt, đã gặp ở đâu rồi? Hình như bà đã quên việc gì đó?. Bà cố gắng ngẫm lại. Chết rồi, đây là chiếc vòng năm đó trước khi An Hi đi đã đưa cho bà, bảo là một thời gian sau nhờ bà đưa lại cho anh. Vậy mà bà quên mất, lại để vật quan trọng như này ở đây suốt 5 năm. Bà nắm chắc chiếc vòng không biết là đụng trúng chỗ nào chiếc vòng lại đột nhiên phát ra tiếng người làm bà một phen hoảng hồn sau đó cố gắng trấn tĩnh lại nghe hết toàn bộ nội dung phát ra từ chiếc vòng đó. Bà nhanh chóng cầm chiếc vòng đi vào nhà, dùng điện thoại trực tiếp gọi cho anh như anh không nhấc máy, bà đành gọi cho Lưu thiếu vậy...

10 phút sau, Lưu Viễn và Gia Vân đã đến biệt thự của anh. Bà cầm chiếc vòng đưa cho Lưu Viễn. Lưu Viễn thắc mắc cầm lấy chiếc vòng rồi nhìn bà như không hiểu gì

"Cái đó, có một cuộc hội thoại trong đó" bà nói sau đó Lưu Viễn và Gia Vân hai người chau mày nhìn nhau. Lưu Viễn quan sát kĩ chiếc vòng liền thấy một cái nút nhỏ xíu liền ấn vào thử. Đoạn hội thoại phát ra thêm lần nữa, bà người trố mắt nhìn chăm chăm vào chiếc vòng, thì ra từ sớm chiếc vòng này có một cái máy thu âm phiên bản mini siêu nhỏ. Cái này chắc là món đồ mà anh tặng cho cô lúc trước...

"Dì lấy cái này ở đâu?" Gia Vân kích động hỏi dì

"Thật ra 5 năm trước An Hi đưa cho ta cái này bảo là một thời gian sau ta đưa hộ cho thiếu gia nhưng ta đã làm rơi trong nhà kho thế là quên mất. Mới vừa rồi dọn dẹp lại nhà kho mới phát hiện" dì cũng run lên nói, nước mắt dì trào ra, tại sao việc quan trọng như vậy dì lại quên mất chứ

"Đi, chúng ta đi tìm Dương Nam Hạo" Lưu Viễn cầm chiếc vòng kéo tay Gia Vân đi về phía Thiên Đường, cậu chắc chắn là anh đang ở trong đấy. Đến nơi, cậu đạp tung cái mở phòng VIP sau đó kéo Gia Vân cùng vào. Anh đang vui đùa cùng mỹ nữ bị cậu phá rối liền trở nên tức giận sắc mặt u ám, quát to

"Cậu làm cái gì vậy? Muốn chết?" Hành động vừa rồi đã làm cho các nữ nhân bên cạnh anh hoảng sợ càng chui rúc vào ngực anh sâu hơn. Ngay cả anh cũng bị mất hứng

"Dương thiếu, đề nghị anh bảo nữ nhân của anh ra ngoài chúng tôi có chuyện muốn nói" Gia Vân đã rất kiềm chế, dịu giọng nói với anh. Anh thấy vậy cũng đành kêu bọn nữ nhân ra ngoài. Lưu Viễn và Gia Vân ngồi đối diện

"Có việc gì?" Anh nhàn nhã đốt một điếu thuốc lá ngồi hút sau đó phun ra làn khói trắng. Gia Vân móc chiếc vòng trong túi da ra, anh cũng lười biếng nhìn một cái đương nhiên biết nó là của ai nhưng căn bản là anh không quan tâm. Gia Vân đặt vòng xuống bàn thủy tinh thuận tiện nhấn cái nút nhỏ, thanh âm từ chiếc vòng phát ra. Anh quăng đi điếu thuốc lá đang hút dở, sắc mặt thay đổi trắng bệch rồi từ từ đen lại. Ánh mắt anh hiện giờ hệt như quỷ Satan từ địa ngục trở về. Thì ra chuyện là như vậy, anh hiểu lầm cô 5 năm. Thảo nào mọi người ai cũng bảo là anh sẽ phải hối hận trong khi anh chính là một thằng ngốc không biết gì, luôn cứ nghĩ là mình đúng. Năm đó tại sao anh không tin cô? Tại sao lại không nghe cô giải thích? Để rồi nói ra những lời cay độc như vậy? Anh không phải là con người mà

Được! Em cút. Anh sẽ phải hối hận vì ngày hôm nay. Em hận anh, nên nhớ những lời nói của em và anh ngày hôm nay. Em hận anh, hận anh...

Câu nói của cô ngày hôm đó vang lên rõ như in trong đầu anh. Anh sai rồi, lần này anh sai thật rồi. Chắc là cô hận anh lắm nhỉ?. Tại sao anh lại thiếu suy nghĩ trong lúc đó như vậy đã vội vàng kết tội cô. Tại sao lúc đó anh lại không điều tra rõ ràng chứ?

An Hi...em ở đâu?

Rốt cuộc anh cũng đã phải hối hận...

Anh cười khổ tự giễu bản thân mình đúng là thằng ngốc trong tình cảm. Một giọt nước ấm nóng rơi xuống tay anh. Anh khóc...

5 năm trước khóc vì đau thương

5 năm sau là khóc vì hối hận...

Không ngờ Dương Nam Hạo anh đây lại có một ngày phải ra nông nỗi này...

Anh lau đi giọt nước mắt của chính mình đưa con ngươi lên hỏi Lưu Viễn và Gia Vân

"Hai người nhặt cái này ở đâu? Tại sao đến bây giờ mới đưa cho tôi? An Hi đang ở đâu?" Anh hỏi dồn giọng nói gấp gáp trong lòng mắt tràn đầy vẻ hối hận

"Cái này là cô ấy đã đưa cho Dì Linh 5 năm trước bảo một thời gian sau đưa hộ cho anh nhưng dì ấy bất cẩn làm rơi trong nhà kho rồi quên lãng đi mới lúc nãy dọn dẹp lại nhà kho mới tìm được" Lưu Viễn từ từ nói, cũng biết là anh đang tự trách bản thân mình. Hừ, cũng đều tại anh mà ra cứ từ từ đau khổ đi

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...