🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 51: Chap 51: Chào Đời

Một tháng lại nhanh chóng trôi đi. Công việc của cô làm tại bộ phận thiết kế rất thuận lợi cô cũng thấy mình rất nỗ lực. Có lẽ là vì thiên thần nhỏ trong bụng cô. Cô làm việc miệt mài mặc dù Revenl luôn khuyên cô nên nghỉ ngơi dưỡng thai nhưng cô không đồng ý. Trước tiên phải lo tiền cho sinh hoạt hàng ngày, còn một ít dành dụm cho thời gian sau khi sinh mà chăm sóc trẻ sơ sinh. Còn tiền trong thẻ của cô là để làm chi phí sinh đẻ. Ôi trời, biết bao nhiêu là khoản tiền cô phải chi trả bây giờ tốt nhất là làm việc trong lúc còn có thể...

Không chậm sau đó cũng được 7 tháng cô ở Anh, lúc này cái bụng cô đã tổ ra rồi. Revenl không cho cô đi làm nữa, cô cũng làm biếng đi làm rồi suốt ngày chỉ biết ăn rồi ngủ còn những việc khác hoàn toàn không có sức lực để làm. Cô không ngờ khi mang  thai cô lại vô tình biến thành một con heo nái chờ mùa sinh sản...

Khoản thời gian cô ở cùng Revenl trở nên rất thân thiết. Cô xem Revenl như anh trai của mình, Revenl cũng vậy coi cô như em gái ruột hết mực thương yêu và đương nhiên cuộc sống của cô ở Trung Quốc như thế nào, tại sao lại mang bụng bầu sang Anh Revenl cũng biết rõ lại càng thương cô hơn. Mọi người nếu nhìn vào ai cũng nghĩ cô và Revenl là vợ chồng vì quá thân thiết nhưng thực tại hai người họ chỉ có tình cảm anh em không có một chút tình cảm nam nữ nào cả...

Hôm nay Revenl nghỉ một ngày không đến công ty cũng không đến bệnh viện. Anh dành chút thời gian rảnh này đưa cô đi chơi vì phụ nữ mang thai lúc nào cũng phải vui vẻ anh sợ cô ở nhà suốt lại đâm ra buồn chán...

Anh đưa cô đến bãi biển gần đó dạo mát. Cô rất thích nơi này nên anh rất thường đưa cô tới đây. Không khí trong lành, nước biển trong veo đến nỗi xanh ngần, bờ cát trắng mịn, gió mát thoang thoảng. Những tia sáng mặt trời rọi xuống biển phản chiếu tạo nên một bức tranh kỳ vĩ. Cô cởi đôi giày sandal màu đen xếp ngăn ngắn để dưới đất sau đó ngồi lên. Cô lấy giấy bút ra hoạ lại cảnh nơi đây, khoảnh khắc này biển rất đẹp cô không muốn bỏ lỡ. Cô vung tay vẽ vài nét, một lúc sau cảnh đẹp trước mắt đã hoàn toàn được cô hoạ vào giấy trắng. Rất đẹp, nét vẽ rất chân thật, cứ như là cảnh thật vậy. Đang ngồi ngắm nghía lại bức tranh của mình thì một cái vỏ ốc biển to lớn màu vàng nhạt hiện trước mặt cô...

   "Vỏ ốc biển của em" Revenl nói, sau đó cô nhận lấy cười thích thú như một đứa trẻ được cho kẹo vậy. Đúng vậy, ngoài việc đi dạo trên biển cô còn rất thích nhặt những cái vỏ ốc và vỏ sò chúng rất đẹp. Khi cô mang về cũng có thể làm tạo ra những đồ DIY như chuông gió bằng vỏ sò cũng rất lung linh...

   "Chúng ta đi nhặt nữa đi" cô nhìn Revenl sau đó kéo kéo tay anh đứng dậy, cô è ạch với cái bụng to nhưng vẫn không khỏi năng động trong việc đi nhặt vỏ ốc biển. Revenl thấy vậy cũng đi theo cô nhặt phụ cô. Nhìn cô vui vẻ như vậy anh cũng vui lây. Nụ cười của cô hồn nhiên và đẹp đến vậy lại bị một tên đàn ông làm ô uế, kẻ đó thật đáng chết...

Nhưng khó sao, chỉ cần cô ở cạnh anh, Revenl này tuyệt đối sẽ không để cô phải buồn. Cô sẽ sống cuộc sống tràn ngập niềm vui. Cô cũng vậy, kể từ lúc ở cạnh Revenl cô luôn vui vẻ. Hằng ngày cũng không còn nhớ đến cái tên Dương Nam Hạo kia nữa rồi, nhưng đêm đêm lại cứ mơ về anh ta, mơ về cuộc sống hạnh phúc với anh ta sau đó lại từ từ đổ vỡ. Cô đã cố tình không nhắc, cũng không muốn nhớ đến nhưng đêm nào cũng vậy, nó ám ảnh cô rồi. Cô cũng vẫn đau như ngày đầu vậy, có lẽ là vết thương vẫn còn chưa lành. Cô sẽ quên anh, người cô yêu nhất cũng là người cô hận nhất làm cô đau nhất, cô sẽ quên nếu mình có thể nên buông bỏ sẽ tốt cho cô hơn...

Tuy rằng ở Anh nhưng tin tức về anh vẫn luôn là tin nóng đứng đầu trang internet. Thay phụ nữ như thay áo, ngược lại tốc độ thay nữ nhân còn nhanh hơn lúc trước rất nhiều. Cô cũng không muốn sử dụng điện thoại nhiều vì mỗi lần bật lên đầu tiên là nhìn thấy những cái đó chỉ làm cô thêm chết tâm...

Cô hiện tại cũng có liên lạc với Gia Vân và Mỹ Ý nhưng số lượng cuộc gọi chỉ đếm trên đầu ngón tay. Gia Vân và Mỹ Ý hiểu chuyện nên cũng ít khi gọi cho cô như vậy cũng tốt...

Thời gian vui vẻ cứ vậy trôi qua, ngày sinh cũng đã đến, đêm đó cô đau bụng rất đau. Revenl nhanh chóng đưa cô đến bệnh viện của mình. Sinh con thật là đau, Revenl thấy vậy cũng xót xa bảo cô sinh mổ cô lại không chịu, nhất định phải là sinh tự nhiên. Cố gắng, hết sức cố gắng sinh nó ra sau đó ngất lịm đi...

Revenl thấy bác sĩ khoa và vài y tá khoa sản đi ra, trên tay còn bồng một đứa bé, lập tức chạy lại hỏi han

   "Người mẹ sao rồi?" Revenl nhìn đứa nhỏ trên tay y tá da nhăn nhúm đỏ hỏn, anh cũng không bất ngờ vì sao đứa nhỏ lại xấu như vậy vì anh cũng là bác sĩ mấy việc này anh đều biết đứa bé nào khi sinh ra mà da lại không nhăn? Chỉ vài tuần sau nó sẽ tự động trở lại bình thường...

   "Revenl tiên sinh, người mẹ được chuyển đến ở phòng hồi sức, ngài xem đây là một bé trai nặng 3kg đó" nữ y tá bồng đứa nhỏ khuôn mặt tươi cười nói với anh sau đó bồng đứa bé đi phòng trẻ chăm sóc. Còn Revenl thì chạy vào phòng hồi sức thăm cô...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...