🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 50: Chap 50: Thiên Thần Nhỏ - Valley

Cô vẫn không biết người đàn ông ngoại quốc đó vẫn cứ dõi theo cô. Cảm thấy cô gái này hình như là không khoẻ nên tốt nhất là đi theo nếu xảy ra bất trắc gì cũng kịp thời cứu chữa...

Đúng thật, cô đang đi ra khỏi sân bay cũng cảm thấy cơ thể sắp không có sức đi nữa rồi. 1...2...3 đôi mắt cô nhắm lịm sắp ngã xuống nhưng lại bị một cánh tay rắn chắc đỡ lấy...
------------------------------
Lúc cô tỉnh dậy mở phát hiện mình đang ở trong một căn phòng thiết kế theo đúng chất Châu Âu. Chính giữa gian phòng là một chùm đèn pha lê đang phát sáng rọi rực cả căn phòng đều là ánh sáng màu vàng nhạt. Phía bên trái cách chiếc giường cô đang nằm khoảng 8m là một mảnh rèm to tướng màu vàng kem chắc có lẽ phía sau mảnh rèm là ban công hoặc cửa sổ. Phía bên phải cũng cách chiếc giường cỡ 8m, trên bức tường có một bức tranh thêu chữ Niệm bằng tiếng Trung, kế đó là kệ sách, bàn trang điểm, tủ quần áo, một bộ bàn ghế nhỏ bằng thủy tinh, bức tường trước mặt cô có gắn một cái TV mặt phẳng và nhiều vật dụng khác...

*Cạch* đang quan sát căn phòng, cánh cửa đột nhiên mở ra. Cô nhíu mày nhìn người đàn ông bước vào có chút quen mắt. Anh ta......là người ngồi ghế kế mình trên máy bay. Anh ta cầm một cái bát và một ly sữa tươi đến đặt xuống tủ đầu giường, nói

   "Cô tỉnh rồi sao?" Anh ta là người Anh nhưng lại nói chuyện với cô bằng tiếng Trung rất thông thạo

   "Anh là người giúp tôi sao?" Cô cũng hỏi lại, người này tại sao không quen biết lại giúp đỡ cô như vậy? Phải đề phòng...

   "Đúng. Tên tôi là Revenl. Còn cô?" Anh ta trả lời xong thì ngồi xuống cạnh giường giới thiệu mình rồi hỏi lại cô

   "Tôi là Lâm An Hi. Cảm ơn vì đã giúp. Bây giờ tôi đi đây" cô nói xong, bước chân xuống giường thì anh ta ngăn lại

   "No no no, cô nên ở lại nhà tôi nghỉ ngơi đi. Cơ thể cô còn yếu với lại cô đang mang thai" ầm~. Một câu nói như xét đánh ngang tai cô. Cô, cô mang thai? Trời ạ, sao lại mang thai vào lúc này? Cô nhìn anh ta như muốn hỏi lại xác định. Anh ta hiểu ý liền gật đầu...

   "Sao anh biết?" Cô vẫn không tin

   "Tôi là bác sĩ mà, cô mang thai được 2 tuần rồi. Cũng vì lí do này với lại ăn uống không đầy đủ, cộng thêm buồn bã quá độ nên lúc nãy ở sân bay cô mới bị ngất" mang thai 2 tuần? Cô mang thai thật rồi. Là con của anh và cô nhưng....có thể sinh đứa bé này ra hay không? Nếu sinh ra nó sẽ như thế nào nếu không có ba? Còn phá bỏ nó....nó chỉ là một sinh linh vô tội, nó có quyền được sống, được yêu thương. Cô nên làm sao mới tốt đây?

Revenl nhìn sắc mặt cô trắng bệch cũng biết cô đang nghĩ cái gì, thuận miệng nói một câu

   "Tôi nghĩ cô nên giữ lại đứa bé. Mặc dù tôi không biết gì về cuộc sống của cô, về ba đứa bé là ai? Nhưng tôi khuyên cô nên giữ lại, sinh linh vô tội" nghe Revenl nói xong cô cũng tịnh tâm suy nghĩ lại. Đúng rồi, đứa bé vô tội cô nên giữ lại nó. Anh không nhận nó cũng được chỉ cần cô yêu thương nó là đủ rồi. Nơi đất khách quê người cô có con bầu bạn cũng được. Nhưng trước tiên cô phải tranh thủ kiếm một số tiền trang trải cuộc sống hàng ngày. Số tiền trong thẻ chắc chỉ đủ dùng trong thời gian sinh con thôi. Nhưng làm gì bây giờ?. Revenl thấy cô suy nghĩ cũng vội vàng cầm cái bát lên, trong đó là cháo cũng không biết là cháo gì nhưng nhìn lạ lắm. Revenl đưa cho cô, cô nhận lấy sau đó nói

   "Cảm ơn! Nhưng tôi không thể làm phiền anh lâu được"

   "Không sao! Cô là mới đến Anh quốc lần đầu?" Revenl lại tiếp tục hỏi, cô không nói chỉ gật đầu. Sau đó ưu nhã múc một muỗng cháo cho vào miệng, cháo quả nhiên lại rất ngon...

   "Cô có người thân ở đây không?" Cô chậm chạp lắc đầu một cái. Revenl liền hiểu sau đó nói tiếp

   "Hay là như thế này, nhân lúc bụng cô còn chưa to ra cô có thể đến công ty tôi làm việc cũng có thể ở lại nhà tôi thế nào?" Revenl phóng khoáng nói. Mém chút cô đã phun cháo ra rồi. Anh ta nói anh ta là bác sĩ mà...

   "Anh là bác sĩ mà cũng có công ty riêng?" Cô trò to mắt hỏi Revenl

   "À, bác sĩ là nghề tay trái của tôi. Nghề tay phải là ở công ty" cô há hốc mồm, anh ta giỏi như vậy sao? Vừa là bác sĩ vừa là tổng tài thật bái phục. Nói chuyện một hồi cô thấy cơ hội cũng rất tốt, vừa có việc làm luôn cao vừa có nhà rộng ở còn gì bằng. Revenl cũng hiểu được khả năng của cô là học sinh giỏi toàn phần cho nên quyết định đưa cô vào bộ phận thiết kế thời trang ở công ty mình. Cả hai thành giao...

   "Revenl, sao anh lại tốt với một người xa lạ như tôi" cô thắc mắc hỏi rồi đặt cái bát cháo trở lại bàn hiện giờ nó chỉ còn là cái bát rỗng cô ăn no nê rồi

   "Vì tôi biết cô không phải người xấu" đúng vậy, từ đầu anh gặp cô không hiểu sao lại có cảm giác cô gái này đặc biệt nên muốn thu nạp. Chắc có lẽ là khả năng nhìn người tài của anh lại phát huy tác dụng, hi vọng cô không làm anh thất vọng. Cô không nói gì chỉ gật gù nghe câu trả lời của anh, cái tên này cũng tin người quá rồi

   "An Hi, tôi đặt cho cô tên bằng tiếng Anh cho dễ gọi nhé?" Thấy cô gật đầu anh lại nói

   "Valley cô thấy sao?"

   "Được đấy, cái tên rất đẹp" cô cười tươi thay lời cảm ơn Revenl sau đó Revenl cũng rời khỏi phòng cho cô nghỉ ngơi. Thật tốt, cô không thể ngờ mình lại gặp được người tốt ở cái nơi xa lạ này, lạy chúa...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...