Chương 47: Chap 47: Sóng Gió
"Cô rốt cuộc là muốn cái gì?" Trong lòng cô lo lắng vô độ, cô ta sẽ bày ra cái trò gì đây? Không thể nghĩ ra cô ta có thể đa đoan như vậy, đúng là một con rắn độc mà
"Tôi nói cô chỉ việc thưởng thức màn kịch này thôi, cô sẽ là nữ chính, cô nên nhớ những gì Phan Sở Ngọc này không đoạt được thì không ai có thể đoạt, haha..." Nói xong cô ta cười thoả mãn. Rồi một kẻ khác tưc bên ngoài đi vào...
"Chủ nhân, Dương tổng đang đi tới đây" đó là một giọng nam, cô ta không nói gì chỉ phất tay ý bảo anh ta rời đi. Cô ta biết anh đã đến liền móc một thiết bị đổi giọng ra và một...
Thiết bị đổi giọng...
Mặt nạ người...
Cải nam trang...
Đây là muốn làm cái gì? Có lẽ cô đã một phần hiểu ra...
Cô ta sau khi chuẩn bị xong liền nắm bả vai cô. Âm giọng cô ta bây giờ là của đàn ông, giọng nói mang vẻ thương yêu sâu đậm, nhìn chăm chăm vào cô, nói
"An Hi! Quay về với anh. Anh biết em tiếp cận Dương Nam Hạo là để giúp đỡ anh có một số tiền để làm ăn. Bây giờ anh không cần nó nữa chỉ cần em rời xa anh ta" anh đã đến và núp sau bức tường, người anh toả ra sát khí cực đậm, hai bàn tay anh nắm chặt thành quyền, gân xanh cũng nổi lên thể hiện anh tức giận đến cỡ nào, đôi mắt anh dần cũng nhướm màu đỏ hệt như Satan từ địa ngục
"Hả?" Cô ngây người, cô ta làm cái quái gì vậy?
"Anh biết em không yêu anh ta. Em tiếp cận anh ta chỉ vì tiền, đúng không?" Cô ta lại tiếp tục nói, anh không thêt nhìn rõ người đứng trước mặt cô là ai, anh chỉ nhìn thấy bóng lưng của người đàn ông đó
"Sao?" Cô vẫn chưa tiêu hoá được hành động của cô ta
"Quay về với anh, anh yêu em" cô ta vừa dứt câu. Anh cũng từ trong bức tường đi ra. Cô kinh ngạc nhìn anh, sắc mặt anh đã lạnh lẽo cực độ lại pha vào đó nguy hiểm, ánh mắt anh nhìn cô như muốn giết chết cô. Cô ta biết anh đi ra cũng không biết từ khi nào đã đi đâu mất chỉ còn anh và cô ở đó
Cô nhìn anh. Thấy được trong ánh mắt của anh tràn đầy phẫn hận chứ không phải là sư nuông chiều yêu thương như ngày nào. Định chạy đến giải thích như anh đưa tay ra chặn cô lại
"Đừng đến gần tôi" anh gầm lên. Cô biết anh chắc chắn là hiểu lầm mình rồi
"Nghe em nói, không phải như anh nghĩ" vừa nói cô vẫn cố đi về phía anh
"Cô đứng đó. Nếu còn đi tới tôi lập tức chặt đứt chân cô ném cho chó ăn" anh cay nghiệt nói. Ánh mắt tràn đầy chán ghét, lạnh lùng lại tuyệt tình chưa bao giờ anh như thế với cô cả. Cô đứng lại, cô biết bây giờ anh đang chán ghét cô. Thực khăm phục khả năng diễn xuất của Phan Sở Ngọc không thể chê vào đâu được. Cô nghĩ cô ta nên đi làm diễn viên nhất định kiếm được rất nhiều tiền...
"Anh đã nghe? Đã nhìn thấy? Và...đã tin?" Trong lòng cô sụp đổ rất nhiều. Thái độ của anh chỉ hận là không thể đem cô chặt thành trăm mảnh vụn. Cô nhìn rõ rồi, thật đã nhìn rõ rồi...
"Đúng. Thì ra cô tiếp cận tôi ngày từ đầu là có âm mưu. Cô đùa giỡn tình cảm của tôi. Chính mắt tôi nhìn thấy. Bây giờ cô cút khỏi thế giới của tôi. Tôi suốt đời này cũng không muốn gặp lại cô" anh tuyệt tình nói. Ánh mắt vẫn như dao găm muốn giết chết cô. Thế giới cô sụp đổ thật rồi. Anh không tin tưởng cô. Anh cũng không muốn nghe cô giải thích thì còn phí sức làm gì. Đây gọi là tình yêu? Một tình yêu không có sự tin tưởng. Dễ dàng bị ảnh hưởng hỗn tạp bên ngoài. Chắc chắn một điều nó sẽ không bền vững đâu
"Cút? Không muốn gặp lại nữa? Anh chắc không?" Trong mắt cô giờ đã có một lớp sương mù dày đặc. Từng giọt từng giọt rơi xuống trên gương mặt xinh đẹp. Mấy giờ trước còn nồng thắm bây giờ lại như thế này. Phan Sở Ngọc, cô quá thành công rồi. Giờ phút này cô tuyệt vọng, rất tuyệt vọng. Nước mắt cứ ứa ra như đê vỡ đua nhau chảy xuống
"Phải! Cả đời cũng không muốn gặp lại cô. Vĩnh viễn đừng để tôi gặp cô khiến tôi cảm thấy kinh tởm" cô nghe anh nói thế tự cười giễu mình. Gần chục năm anh sáng suốt thế nhưng hôm nay lại như như thế. Anh nhất định sẽ hối hận...
"Được! Em cút. Anh sẽ phải hối hận vì ngày hôm nay. Em hận anh, nên nhớ những lời nói của em và anh hôm nay. Em hận anh, hận anh" nói xong cô che mặt chạy đi trong đêm tối. Anh đứng đó nước mắt một giọt cũng rơi xuống. Anh khóc? Vì cô phản bội anh?. Có lẽ anh yêu cô quá sâu rồi. Người con gái đầu tiên làm anh rơi nước mắt khắp thế giới này cũng chỉ có mình cô. Yêu thương cô bao nhiêu để hôm nay nhận lại đau thương tột cùng
---------------------
Phía Lưu Viễn cũng đã cứu được Gia Vân nhưng tốn một đồng nào. Thân thủ bọn họ quá yêu cậu chỉ cần từng vài chiêu là đã nằm xả lai cả rồi, đúng là quá kém. Cậu nhanh chóng cởi trói cho Gia Vân. Cậu ôm cô vào lòng, cô cũng rất sợ hãi ôm cậu khóc to ...
Bình luận