🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 4: Chap 4: Quan Tâm

2 tuần sau cô tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã nheo lại vì chưa thích ứng được ánh sáng ở đây, cô nhìn xung quanh, đây là đâu? Cô đã ở đây bao lâu rồi? Cha cô thế nào rồi? Sao đầu cô lại đau như vậy?. Nghĩ xong cô xoa xoa đầu chợt mở ý tá bước vào thấy cô liền cười tươi nói "Lâm tiểu thư, cô tỉnh rồi"

" Tôi đã ngủ bao lâu rồi, bây giờ là mấy giờ?" Cô vô thức hỏi

Cô ý tá hớn hả lại đỡ cô ngồi dậy, lấy cho cô ly nước lọc rồi nói "Cô bất tỉnh được 2 tuần rồi, bây giờ là 6h chiều rồi, lát nữa Dương tổng sẽ vào"

Dương tổng? Là anh ta sao?

" Dương tổng? Là người đưa tôi vào viện?"

"Phải, ngài ấy còn hiến máu cho cô "

Nữ y tá nói xong thì ra ngoài gọi điện cho ai đó, cô cũng không biết là chuyện gì đã xảy ra vào hôm đó? Sao anh ta lại ở trong nhà cô? Cha cô hiện giờ ra sao? 2 tuần. Trước đó đã không đóng viện phí liệu có bị đuổi ra viện không?. Hàng ngàn câu hỏi chợt ùa về rồi lại bị dập tắt bởi một giọng nói

"Tỉnh rồi sao?" Phía cửa là một người đàn ông đang đi vào rồi đóng cửa lại, chính xác hơn là Dương Nam Hạo. Cô theo bản năng lùi về sau lấy cha che kín cơ thể

"Em sợ tôi?" Anh ta đặt một chiếc hộp xuống bàn, rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, thấy cô hành động như vậy anh hỏi. Cô khẽ gật đầu, mặt cúi xuống không dám nhìn vào đôi mắt hổ phách đó...

"Em nên ăn một chút cháo đi" nói rồi anh lấy chiếc hộp vừa nãy đặt trên bàn mở ra. Mùi cháo bay ra thơm phức, cô vội gật đầu đồng ý vì lúc này cô rất đói. Anh múc từng muỗng thổi thổi cho nguội rồi đúc cho cô "Thôi, tôi tự ăn được" anh không để ý đến lời cô nói vẫn đặt muỗng cháo trước miệng cô, cô hết cách đành để cho anh đúc vậy...

Khi ăn xong cô định bước xuống giường thì anh hỏi "Em định làm gì?"

"Tôi phải trở về nhà, tôi còn phải vào viện thăm cha, chẳng biết sống chết ra sao đã 3 tháng 2 tuần rồi tôi chưa đóng viện phí" nói xong cô lại định xuống giường nhưng bị anh ngăn lại. Đương nhiên, trong hai tuần qua ảnh đã biết tất cả sự việc xảy ra, cũng chỉ trách là do cô quá hiền

"Em không cần lo, đã có tôi"

"Nhưng..." Cô chưa kịp nói hết câu thì anh đã bắt cô nằm xuống nghỉ ngơi
_________________________

Mãi cho đến 1 tuần sau anh luôn chăm sóc cho cô. Khi cô xuất viện cô đòi đến thăm cha nên anh đưa cô đi. Được một lúc anh bắt cô về, cha cô hiện giờ không còn ở cái bệnh viện nghèo kia mà hiện giờ đang nằm phòng VIP có thiết bị tân tiến đầy đủ hi vọng là cha cô có thể qua khỏi căn bệnh ung thư gan này

Cả hai ngồi trên xe im lặng khiến không khí thật khó thở

"Tôi...sẽ cố gắng trả lại tiền cho anh. Cảm ơn anh vì tất cả" anh đang lái xe nghe cô nói thì dừng xe lại nhìn cô rồi nói "Em có cảm thấy mắc nợ tôi không?" một câu hỏi khiến cô vô cùng bất ngờ. Anh chăm sóc cho cô, còn lo tiền viện phí, thuốc than cho cô và cha làm sao lại không cảm thấy mắc nợ được, vả lại món nợ to thế này không biết khi nào mới trả hết, cô khẽ nhìn anh rồi gật đầu...

"Món nợ này tôi nghĩ là em muốn trả cũng là thời gian dài, hay trước mà em có thể vào công ty tôi làm trừ"

Cô nghe vậy mừng rỡ, nhưng cô còn đi học, thôi thì nhận trước đến lúc ra trường rồi cũng có công việc ổn định mà lo cho cha

"Tôi đồng ý nhưng...phải đợi tôi ra trường cái đã"

"Được"

Nói rồi tiếp tục phóng xe về nhà anh, cô cảm thấy đường về nhà không phải là con đường này liền hỏi "Anh đưa tôi đi đâu?"

" Về nhà tôi"

"Tại sao lại về nhà anh?" Cô hốt hoảng hỏi

"Nếu cảm thấy mắc nợ tôi thì nên ngoan ngoãn nghe lời tôi sẽ không làm gì quá đáng với em" một câu nói khiến cô im bặt không dám hó hé lời nào dù gì anh cũng là ân nhân thôi thì nghe lời một chút chẳng sao

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...