🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 28: Chap 28: Trúng Xuân Dược

   "Anh không sợ em hạ độc anh sao?" Ả bất ngờ không tin là anh sẽ chấp nhận lời mời rượu của ả

   "Cô dám sao?" Anh nhỡn nhơ hỏi lại ả làm gì có gan tày trời đó

   "Anh thật hiểu em" cô ta cười cười nói nói nhưng trong tâm cô tư nghĩ gì thì cô ta là người biết rõ nhất. Đúng, em không hạ anh mà chỉ là hạ xuân dược thôi. Sau đêm nay anh sẽ là của em mãi mãi không thay đổi, hahaha...

   "Anh trai chào" một giọng nam nhân cất lên. Anh đưa mắt nhìn thì ra là...Trần Khánh Dư? Hắn tại sao cũng đến đây?

   "Ai cho cậu đến đây?" Anh gầm giọng

   "Thế nào? Bất ngờ sao?" Hắn hỏi lại anh, miệng cười đểu. Anh không nói chỉ nhìn hắn như muốn giết người

   "Là Hàn Băng, bà ta mời tôi" thấy anh không nói hắn cũng biết là anh đang thắc mắc điều gì

Sao? Mẹ anh mời? Bà bị sao vậy chứ? Sinh nhật đứa cháu gái cưng nhất của anh gọi hắn đến đây phá đám sao? Anh cũng không muốn hắn tiếp cận con bé và đặc biệt là cô. Bây giờ cũng không biết cô đang ở phương trời nào?

   "Người này là ai sao em không biết? Cậu ấy là em trai của anh sao?" Phan Sở Ngọc vẫn chưa biết gì về hắn và cả cuộc trò chuyện của hắn nãy giờ

   "Cô không cần biết" anh quát lên làm ả giật mình. Ngưng một chút ánh lại nhìn hắn nói tiếp

   "Vậy thì cậu cư xử biết chừng mực, ăn xong về đi" nói xong anh cảm thấy trong người hơi khó chịu. Hôm nay anh chỉ uống mấy ly rượu mạnh mà đã mệt rồi? Từ khi nào anh lại yếu như vậy?. Sau đó anh chạy đi tìm cô, Phan Sở Ngọc thấy anh bỏ đi cũng đi theo bỏ Trần Khánh Dư ở đó...
---------------------
Anh chạy khắp nơi tìm cô nhưng không thấy, anh bắt đầu khó chịu, rất khó chịu cũng không biết vì sao? Anh tựa vào lan can cầu thang dẫn lên lầu. Phan Sở Ngọc biết anh đã ngấm thuốc nên đến đỡ anh lên phòng cho khách ngủ trên lầu. Anh dần mất đi ý thức để cô ta đỡ đi vì ả thường tới lui nơi này nên biêt rõ mồn một từng phòng chỉ là phòng cũ của anh xa quá ả không muốn thay vì làm ở phòng dành cho khách sẽ gần hơn...

Cũng may Lưu Viễn từ phòng WC ra vừa lúc thấy ả đỡ anh với cả nhìn bộ dạng của anh đừng nói là trúng xuân dược nhá? Cậu chạy nhanh lên lầu thì ả đã đưa anh vào phòng rồi đang đi lại đóng cửa phòng thị bị cậu ngăn lại...

   "Phan Sở Ngọc, cô dám? Đợi Dương thiếu trở lại bình thường anh ta sẽ không bỏ qua cho cô" ả cũng hết hồn đang làm chuyện xấu thì bị người khác phát hiện sỉ nhục

   "Không phải chuyện của anh" ả gầm lên sau đó ngăn cản cậu dìu anh đi. Lưu Viễn bất đắc dĩ phải đánh ngất ả ta sau đó đưa về phòng ngủ cũ của anh. Thấy cửa phòng của anh sao tự dưng lại bị khoá cửa, cậu gõ và liên tục hỏi

*Cốc cốc cốc cốc cốc cốc*
 
  "Có người không vậy?" Cô đang ngủ nghe thấy tiếng gọi thì tỉnh dậy ra mở cửa...

   "An Hi, là cô sao? May quá tôi còn định đi tìm cô. Này giao hắn lại cho cô tự giải quyết đi" Lưu Viễn mừng như điên. Đỡ cất công đi tìm cô, vừa nói vừa đẩy anh sang cô. Cô đỡ anh cũng không hiểu chuyện gì nữa...

   "Nè, anh ta sao vậy?" Cô ngây thơ chưa biết gì cả

   "Là trúng xuân dược, thôi, tôi đi đây" nói xong Lưu Viễn chạy đi

   "Ờ...à, hả? Trúng xuân dược? Nè, Lưu Viễn, tên khốn nhà anh sao lại giao cho tôi?" Cô gọi với theo cậu, nhưng cậu đã đi mất hút rồi. Hazzz...bây giờ xử lí sao đây? Bỏ anh lại một mình thì anh có thể tự giải quyết sao? Còn nếu ở lại chắc chắn sẽ bị anh ăn không còn một cọng xương. Cô lúng túng không biết nên làm sao cho tốt nữa?. Đóng cửa lại rồi đưa anh về giường...

Anh rất nóng, rất khó chịu nhưng từ nãy giờ anh cũng dần có được chút ý thức. Người trước mặt là cô sao? Bây giờ anh chỉ muốn đè cô ra ức hiếp...

•••••••••••••••••••••••••••••••••••
Thông báo: chap sau có H nha, ai hóng hok zợ?
Đôi lời: em cất công viết lắm á, vì cái bộ truyện này mà em mất cả tâm hồn trong sáng, ngây thơ vốn có rồi
           "Hãy vote cho em, xin hãy vote cho em"
***Sắp tới sẽ có sủng****

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...