Trước khi ở bên Hạ Kỳ, tôi luôn cho rằng một người đàn ông 30 tuổi phải trưởng thành trầm ổn, nhưng Hạ Kỳ lại khác hoàn toàn.
Mỗi tối trước khi đi ngủ, Hạ Kỳ đều quấy rầy tôi chúc ngủ ngon, đêm đó tôi cùng anh ấy nói chuyện phiếm trong hai tiếng đồng hồ, khi sắp cúp điện thoại, Hạ Kỳ nói:
"Anh muốn có một nụ hôn chào tạm biệt?"
Tôi đã gửi "moaaa" cho Hạ Kỳ, buổi sáng khi thức dậy, tôi thấy anh ấy gửi cho tôi một tin nhắn WeChat vào lúc ba giờ sáng:
"Anh không ngủ được."
Nói tóm lại, Hạ Kỳ thực sự trông không giống một người đã ba mươi tuổi.
Khi tôi tán tỉnh Hạ Kỳ, nó thực sự diễn ra khá suôn sẻ, từ trong xương tủy Hạ Kỳ đã có phong cách của một quý ông, điều đó được thể hiện khi anh ấy chắc chắn sẽ trả lời tin nhắn của các cô gái gửi cho mình, ngay cả khi nó rất mất thời gian.
Tôi đang trong kỳ nghỉ hè, điều quan trọng nhất tôi không thiếu là thời gian, vì vậy khi Hạ Kỳ gửi tin nhắn, tôi trả lời trong vài giây.
Lần duy nhất Hạ Kỳ không trả lời tin nhắn của tôi vì tôi rủ nhóm bạn chơi chung tham gia Lễ hội Âm nhạc dâu tây ở Nam Kinh* do có Từ Song.
(*Lễ hội Âm nhạc Dâu tây là một trong những lễ hội âm nhạc lớn nhất ở Trung Quốc, do Công ty Modern Sky tổ chức và được tổ chức tại Bắc Kinh, Thượng Hải, Vũ Hán, Nam Kinh và các thành phố khác vào mỗi mùa hè.
Lễ hội Âm nhạc Dâu tây nổi tiếng với phong cách âm nhạc đa dạng, nội dung chương trình phong phú, thu hút sự tham gia của đông đảo nhạc công và khán giả. Tại lễ hội âm nhạc, khán giả được thưởng thức nhiều thể loại âm nhạc đa dạng như pop, rock , điện tử, dân ca... đồng thời có thể tham gia các hoạt động tương tác đa dạng như triển lãm nghệ thuật, trình diễn thời trang, lễ hội ẩm thực...
Ngoài các chương trình âm nhạc, Lễ hội Âm nhạc Dâu tây còn tập trung vào bảo vệ môi trường và phúc lợi công cộng , ủng hộ lối sống xanh và ít carbon, đồng thời đóng góp cho xã hội thông qua quyên góp và các phương tiện khác.)
Khương Uyển và tôi thường thảo luận với nhau về các bài hát của Từ Song từ khi còn học trung học cơ sở, và chúng tôi luôn tham gia các lễ hội âm nhạc nếu có Từ Song.
Sau đó, tôi checkin và đăng lên vòng bạn bè.
Với status - Theo đuổi thần tượng thành công!
Hôm đi xem nhạc hội vì phấn khích quá nên quên mất nhắn tin chào buổi sáng với Hạ Kỳ.
Hôm đó, sau khi trên vòng bạn bè, Hạ Kỳ là người thứ 2 nhấn like, rồi bình luận:
"Thích Từ Song?"
Đến tối tôi mới có thể trả lời bình luận của anh:
"Em thích lắm."
Ngày hôm đó tôi thật sự rất mệt mỏi, nên cũng không nhắn tin chúc Hạ Kỳ ngủ ngon.
Kết quả là ngày hôm sau khi tôi thức dậy, tôi phát hiện ra rằng Hạ Kỳ đã đăng một bài hát lên vòng bạn bè vào sáng sớm, đó là bài "Ôn Tuyền" của Từ Song.
Tôi lập tức chạy đến thả rắm cầu vồng*, sau đó gửi lời chào buổi sáng cho Hạ Kỳ.
(*Đây là một cụm từ ngôn ngữ mạng của dân đu Idol C-Biz, chỉ hành vi fan tung hô u mê thần tượng vô điều kiện, bất chấp hành động của thần tượng, ví dụ nếu thần tượng có ngoáy mũi hay đánh rắm thì cũng như cầu vồng cũng khen sến khen súa khen nấy khen để khen như trời như đất, khen thành tinh hoa thành tinh tú, thành cái gì cũng được nhưng ý vẫn là ca lên tận mây xanh.)
Kết quả là Hạ Kỳ cả ngày vẫn không trả lời tôi.
Tôi vẫn nghe ngóng tin tức về Hạ Kỳ từ Khương Uyển.
"Niên Niên, vừa rồi Hạ Lãng than với tao. Chú của cậu ấy cả đêm qua hát hết tất cả các bài của Từ Song mới cho cậu ấy đi ngủ."
Tôi nắm lấy tay Khương Uyển, kể lại những gì đã xảy ra ngày hôm qua và hôm nay, cuối cùng hai người chúng tôi đã đưa ra kết luận...
Hạ Kỳ tức giận không phải do hôm qua tôi không tìm anh ấy sao?
Hihi, nhưng Khương Uyển và tôi không chắc lắm về lý do này.
Vì vậy, vào lúc mười giờ tối, tôi đã đăng vòng bạn bè thiết lập chỉ có Hạ Kỳ nhìn thấy, nói rằng tôi bị cảm.
Quả nhiên, mười phút sau Hạ Kỳ đã gửi tin nhắn WeChat đến cho tôi:
"Sao em lại bị cảm?"
Nửa giờ sau, Hạ Kỳ xuất hiện ở cổng khu nhà tôi.
"Không phải nói trong nhà không có thuốc sao? Anh mang thuốc đến cho em."
Ngày hôm sau, tôi mang hoa tỏ tình với Hạ Kỳ, anh ấy không đồng ý ngay mà nói:
"Niên Niên, em còn quá nhỏ. Em mới hai mươi tuổi, đối với anh mà nói, em vẫn còn là một đứa trẻ."
Hạ Kỳ giữ vững lý lẽ này trong ba ngày, nhưng cuối cùng không thể chịu đựng được nữa, chạy đến tìm tôi và nói:
"Niên Niên, anh thật sự rất thích em, bỏ đi, người quang minh chính đại không làm chuyện mờ ám. Anh rất thích em, nếu bỏ lỡ em, anh sẽ hối h.ận."
Khi tôi nói với Khương Uyển về điều này, cô ấy đã trả lời:
"Có chút khó khăn, nhưng cũng không nhiều."
Mâu thuẫn giữa Hạ Kỳ và tôi vì Khương Uyển, trên thực tế, cuối cùng chính Khương Uyển là người cởi trói.
Khương Uyển gửi cho tôi một bức ảnh chụp màn hình, đó là tin nhắn Hạ Kỳ gửi cho Khương Uyển, đó là số điện thoại mà Hạ Lãng đã cho tôi.
Tin nhắn gửi đến.
"Xin lỗi Khương Uyển, tôi là Hạ Kỳ. Hôm nay tôi đã nói những điều không tốt về cô trước mặt Niên Niên. Lúc đó là do tôi mất bình tĩnh . Tại đây, tôi thành thật xin lỗi cô."
Cùng với ảnh chụp màn hình, Khương Uyển gửi voice chat:
"Đây quả là người đàn ông trung thực."
Tôi phải nói rằng cách xử lý vấn đề này của Hạ Kỳ khiến tôi rất vui, vì vậy tôi đã tặng hoa cho anh ấy và hẹn đi ăn tối.
Trong bữa ăn, tôi tình cờ gặp anh rể của Hạ Kỳ, nói chính xác hơn thì là anh rể cũ của anh ấy.
Rốt cuộc, anh ta và chị gái Hạ Kỳ đã ly hôn.
Thấy chúng tôi, anh rể cũ của Hạ Kỳ là Trần Lăng đi tới chào hỏi, sau đó nhìn tôi vài lần rồi vỗ vai Hạ Kỳ:
"Cô gái của cậu thật may mắn."
Từ khi gặp được Trần Lăng, Hạ Kỳ sắc mặt trở nên lạnh lùng, Trần Lăng còn chưa kịp vỗ Hạ Kỳ mấy cái, anh ấy liền nắm chặt tay Trần Lăng.
"Không phải việc của anh?"
"Hạ Kỳ, dù gì tôi cũng là anh rể của cậu."
"Nếu tôi nhớ không nhầm, anh và chị gái tôi đã ly hôn được mười năm rồi."
Trần Lăng bực bội rời đi, trước khi đi còn nói một câu:
"Hạ Kỳ, đừng có không biết tốt xấu, cậu đã quên khi còn bé cậu đã từng ở nhà tôi à."
Khi Hạ Kỳ đưa tôi về nhà, anh ôm tôi thật chặt vào lòng:
"Niên Niên, nếu như anh có điểm gì khiến em không hài lòng, nhất định phải nói cho anh biết."
Về đến nhà tắm rửa, tôi nhận được tin nhắn của Hạ Lãng, hỏi tôi hôm nay Hạ Kỳ có gặp Trần Lãng không.
Tôi hỏi về quá khứ của Hạ Kỳ, nhưng Hạ Lãng không trả lời tin nhắn tôi.
Cho đến sáng sớm, Hạ Kỳ gửi tin nhắn hỏi tôi có chuyện gì không vui, tôi mở khoảnh khắc ra xem lại rất nhiều tác phẩm ảnh của anh ấy, nghe Hạ Lãng nói chú của cậu ấy có thu nhập cao và giành được rất nhiều giải thưởng về nhiếp ảnh.
Sau khi xem một lúc lâu, tôi trả lời tin nhắn:
"Hạ Kỳ, anh rất xuất sắc, em không có lừa anh, anh thật sự rất tốt, những điều này anh có thể cùng em xác nhận lại."
Tôi khen ngợi Hạ Kỳ rất lâu cho đến khi Hạ Kỳ buồn ngủ, nhưng đến trưa Hạ Kỳ lại chạy đến cổng khu dân cư, cầm theo hoa và đồ tráng miệng, vừa nhìn thấy tôi đã lập tức ôm tôi vào lòng.
"Niên Niên, em có thể nói lại những gì tối qua em đã nói không?"
"Hạ Kỳ, anh rất tốt, cũng rất lợi hại, em rất thích anh, những điều này anh có thể cùng em xác nhận lại."
Tôi thực sự thích Hạ Kỳ, trong khoảng thời gian tôi tán tỉnh anh ấy, tôi đã xem vòng bạn bè của anh ấy không biết bao nhiêu lần, tìm kiếm các chủ đề chung từ nhiều manh mối khác nhau, nhưng thường thì cuối cùng những điều chúng tôi nói đến đều giống nhau .. Dù đều không phải là những điều cao siêu gì đó, chỉ có tán gẫu và tán gẫu thôi...
"Em đã ăn chưa?"
"Chưa."
"Đi ăn đi."
Lần đầu tiên Hạ Kỳ nói như vậy, tôi nghĩ mình muốn kết thúc chủ đề này, tôi đã buồn bã trong một thời gian dài.
Kết quả là một giờ sau, Hạ Kỳ lại gửi một tin nhắn khác...
"Hôm nay anh dẫn Hạ Lãng đi ăn ở nhà hàng mới khai trương ở Vạn Đạt, hương vị rất ngon, lần sau em có thể cùng anh đến thử."
Tôi lập tức chụp ảnh màn hình và đăng lên nhóm, sau đó hai phút sau mới trả lời lại:
"Nhưng em thực sự muốn đi với anh ngay bây giờ."
Lúc đó tôi và Hạ Kỳ đã mập mờ với nhau, anh ấy trả lời ngay trong vài giây:
"Coi như em lợi hại."
Vào giữa tháng 8, tôi rủ Khương Uyển và những người bạn khác cùng nhau đi ăn.
Kết quả là, Khương Uyển mang theo Hạ Lãng, Hạ Lãng mang theo Hạ Kỳ, và nó trở thành một bữa tiệc tối cho bốn người.
Vào cuối bữa ăn, Khương Uyển và Hạ Lãng đang uống bia với nhau, Hạ Kỳ hỏi tôi:
"Bao giờ khai giảng? Tại sao không nói cho anh biết?"
Tôi cảm thấy ngứa mắt khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Hạ Kỳ.
"Ngày 27, còn có hơn mười ngày, làm sao vậy, đừng nói anh đưa em đến trường nhé?"
Hạ Kỳ múc canh mận chua cho tôi , cười nói:
"Của cô gái nhỏ."
Lúc đó tôi và Hạ Kỳ đang ở đỉnh điểm của sự mơ hồ, căng thẳng tột độ, kiểu bạn tiến một bước tôi lùi một bước, buổi tối Hạ Kỳ hát cho tôi nghe và tặng hoa cho tôi, còn tôi nửa đùa nửa thật nói rằng tay anh ấy hơi trống rồi nắm lấy tay anh ấy, mối quan hệ không rõ ràng giữa hai người bắt đầu, nhưng cả hai đều không muốn tiến lên một bước nữa..
Trên đường về, Hạ Lãng và Khương Uyển đã uống quá nhiều. ngồi ở hàng ghế sau của xe hú hét một bài hát không biết tên, vì cân nhắc đến khoảng cách và sự an toàn, họ đưa Khương Uyển về nhà trước, sau đó Hạ Kỳ đưa Hạ Lãng về nhà.
"Anh có thể đưa em về trước, sau đó đưa Hạ Lãng về nhà cũng được mà."
"Nhưng anh muốn dành nhiều thời gian hơn cho em."
Cuối cùng tiễn tôi đến cổng khu dân cư, cúi người cởi dây an toàn:
"Ngủ ngon, Niệm Niệm."
Hạ Kỳ và tôi cuối cùng đã ở bên nhau trước khi kết thúc kỳ nghỉ hè. Sau đó, bắt đầu năm học mới, Hạ Kỳ đã đưa tôi đến trường.
Anh ấy đã cùng tôi bay quãng đường hơn 2000 cây số, khi đến nơi anh ấy ôm tôi thật chặt:
"Niên Niên, ngày quốc khánh anh sẽ đến gặp em, ngoan nhé."
Các khóa học cơ bản trong học kỳ đầu tiên của tôi đặc biệt bận rộn, các môn học chuyên ngành khác nhau khiến tôi choáng váng đầu óc. Trong khi gọi video với Hạ Kỳ, tôi đã từng phàn nàn rằng giảng viên chuyên ngành hơi phô trương, cô ấy hoàn toàn quên mất rằng chúng tôi chỉ là sinh viên chưa tốt nghiệp, không thể hiểu các môn học quá phức tạp. Có điều, Hạ Kỳ yêu cầu tôi chụp ảnh bìa sách của khóa học đó. Lúc đó tôi không hiểu tại sao Hạ Kỳ lại muốn cuốn sách môn học chuyên ngành của tôi, cho đến khi Hạ Kỳ nói với tôi chi tiết nội dung môn chuyên ngành vào một tuần sau. Tôi không nghĩ chuyên ngành Đại học của anh ấy có Toán học và Toán ứng dụng. Tôi đã bị sốc và hỏi Hạ Kỳ rằng anh ấy đã học nó như thế nào. Hạ Kỳ cho tôi xem bằng tốt nghiệp top 2 trong nước của anh ấy, sau đó nói chuyện một chút về tương lai.
"Niên Niên, anh rất thích em, muốn cùng em đi đến cuối đời. Cho dù em lựa chọn thi tuyển sinh sau đại học hay sau này trực tiếp làm việc, anh đều sẽ ủng hộ em. Bất kể em chọn đi đến thành phố nào để trong tương lai, anh đều sẽ ở bên em. Cố lên Niên Niên."
Sau khi treo máy, tôi thấy Hạ Kỳ đã đăng lên vòng bạn bè
"Tôi thực sự phục chính bản thân mình. Tôi lớn tuổi như vậy rồi mà vẫn thích thể hiện trước mặt bạn gái."
Khương Uyển nhấn like và bình luận bên dưới:
"Không không không, có lẽ Niên Niên thích anh."
Tôi phải nói rằng Khương Uyển đã đúng.
Có thể nói tôi có hứng thú với Hạ Kỳ, nhưng càng tán tỉnh anh ấy, tôi càng cảm thấy người này rất thú vị và mạnh mẽ, ai mà chẳng có tâm lý ngưỡng mộ, huống chi tôi mới hai mươi tuổi.
Khi càng biết nhiều, thì càng muốn đến gần hơn.
Hạ Kỳ rất giỏi và có tài chụp ảnh. Anh ấy đã giành được nhiều giải thưởng khác nhau treo đầy tường. Tôi nghĩ Hạ Kỳ sẽ tốt nghiệp một trường nghệ thuật. Sau khi biết về trường và chuyên ngành của Hạ Kỳ, tôi đã hỏi Hạ Lãng lý do, Hạ Lãng trả lời bằng một câu rất ngắn:
"Khi chú em được nhận vào đại học, bố mẹ em vẫn chưa ly hôn. Bố em không muốn chú ấy học nghệ thuật. Ông ấy nghĩ rằng nó tốn tiền và vô ích."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?