🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1: 1

Tôi tìm thấy một người bạn trai lớn hơn tôi mười tuổi.

Mặc dù không muốn, nhưng anh ấy thật sự rất đẹp trai, mặc vest, đeo kính, chỉ cần đứng im ở đó thôi đã đủ mê hoặc tôi rồi.

Gặp được Hạ Kỳ là một sự tình cờ.

Khi đó vừa được nghỉ hè, tôi và đứa bạn thân Khương Uyển lái ô tô đến chặn đường một em trai trước cổng trường trung học số 1.

Chà, tôi chủ yếu đi cùng giúp Khương Uyển, cô ấy thích kiểu em trai nhỏ tuổi như thế này.

Còn tôi thích những người hơn tôi nhiều tuổi, đặc biệt là những người lớn hơn tôi tầm bảy đến tám tuổi.

Cuối cùng, lần này đi cùng Khương Uyển đã giúp tôi quen Hạ Kỳ.

Mặc áo sơ mi trắng, quần tây đứng tựa vào cửa xe, không biết đang đợi ai.

Ngay khi ngọn đèn đường chiếu vào mặt Hạ Kỳ, tôi lập tức động lòng.

Khương Uyển thực sự là bạn thân của tôi trong nhiều năm! Vừa liếc nhìn cô ấy, tôi đã biết cô ấy đang nghĩ gì.

"Này người chị em! Nó trông không giống học sinh đâu. Mà tao nhìn tay nó, không có đeo nhẫn đâu!"

Ngay khi tôi vừa định ngạc nhiên Khương Uyển quan sát rất tỉ mỉ, thì người em mà Khương Uyển muốn chặn đường đã xuất hiện.

Cậu ấy cao, chân dài, da trắng và gọn gàng, cậu ấy vẫn đang mặc bộ đồng phục học sinh màu xanh trắng của trường trung học số 1. Khi trông thấy Khương Uyển thì đỏ mặt, cậu ấy nhỏ nhẹ gọi một tiếng chị.

Ngay khi Khương Uyển định trả lời, cô ấy đã nghe thấy em trai gọi người đẹp trai sau lưng chúng tôi là chú.

Khương Uyển và tôi cùng quay đầu lại, Hạ Kỳ - người đang dựa vào cửa xe, mỉm cười với chúng tôi:

"Hạ Lãng, đây chính là người chị hay cùng cháu tán gẫu đến sáng sao? Mẹ cháu kêu chú tới xem một chút, không ngờ lại gặp được."

Vậy là mười giờ tối, chúng tôi đã có mặt tại Haidilao.

Cảnh tượng thật xấu hổ cho đến khi Hạ Kỳ lên tiếng:

"Chúng ta làm quen với nhau đi, anh là Hạ Kỳ."

Trước khi chúng tôi bắt đầu tự giới thiệu, Hạ Kỳ lại nói: "Bây giờ các em đều thích em trai nhỏ tuổi hơn mình phải không?"

Khương Uyển đỏ mặt xấu hổ, tôi vội mở miệng:

"Làm sao có thể! Em thích kiểu người lớn tuổi! Đặc biệt là người như anh!" Cảnh tượng càng thêm xấu hổ.

Tôi bỏ qua phần xấu hổ ở giữa, dù sao, vào cuối ngày, tôi đã thêm WeChat của Hạ Kỳ: "Xin chào, em là Tô Niên."

Một lúc lâu sau, Hạ Kỳ mới trả lời: "Ừ, anh biết ."

Anh ấy lại nhắn tiếp: "Anh ba mươi rồi, đối với em thì hơi già".

Đêm hôm đó, tôi đã xem xong vòng bạn bè của Hạ Kỳ và đưa ra kết luận...

Hạ Kỳ, giới tính nam, 30 tuổi, độc thân! Nghề nghiệp: Freelance (chắc là thợ ảnh*), cao 180, nặng 70kg (xấp xỉ).
(*bà tác giả note chứ hông phải tui đâu)

Sáng sớm thức dậy, tôi bắt đầu tạo nhóm chat bốn người để thảo luận về Hạ Kỳ:

"Các chị em! Gần đây tao có để ý đến một người đàn ông! Giúp tao trêu chọc anh ấy đi!"

Mọi người đều rất phấn khích, ngoại trừ Khương Uyển.

Khương Uyển nhắn tin riêng cho tôi: "Hạ Kỳ?"

"√."

"Cẩn thận một chút, tao luôn cảm thấy đây không phải chuyện tốt."
__________________

Tôi thực sự hạnh phúc sau khi ở bên Hạ Kỳ.

Anh ấy là người rất tinh tế, vừa xác nhận mối quan hệ, anh ấy lập tức đăng thông báo chính thức trên vòng bạn bè, điều đó đã ngăn chặn hết vận hoa đào của anh ấy.

Anh ấy cũng rất giỏi trong việc quan tâm đến cảm xúc của tôi. Những lúc bình thường, khi tôi không vui anh ấy sẽ nhận ra ngay và sau đó anh ấy sẽ nói chuyện với tôi hơn hai tiếng đồng hồ.

Anh ấy chưa bao giờ nói những lời như "Tô Niên, anh rất thích em."

Nhưng anh ấy sẽ ghi nhớ từng lời tôi đã nói.

Tôi nói tôi thích hoa hồng, Hạ Kỳ nửa đêm chạy trong mưa hết nửa thành phố để mua hoa tặng tôi.

"Tô Niên, em có thích không?"

Tôi rất thích, tại sao lại có thể không thích nó được cơ chứ?

Lần đầu tiên tôi và Hạ Kỳ cãi nhau là vì Khương Uyển.

Lúc đó tôi và Hạ Kỳ đang xem phim ở bên ngoài, âu yếm nắm tay.

Khi Khương Uyển gửi tin nhắn đến, màn hình điện thoại sáng lên, tôi nhấn vào đọc nó. Khương Uyển nói rằng hôm nay cô ấy suýt bị chó c.ắ.n khi đi ra ngoài.

Tôi mở WeChat và trả lời:

"Haahahahahahahaha"

Tài khoản của Khương Uyển được tôi ghim lên đầu, nhưng tất nhiên, Khương Uyển không phải là người duy nhất tôi ghim lên hàng đầu.

Bố mẹ tôi, nhóm lớp wechat của tôi, bạn tốt của tôi, và tất nhiên là có Hạ Kỳ.

Khi tôi trả lời WeChat của Khương Uyển, Hạ Kỳ cũng xem:

Sau khi trả lời cô ấy, Hạ Kỳ hỏi tôi:

"Em ghim tài khoản của Khương Uyển lên đầu tiên?"

"Vâng."

Hôm đó là thứ ba, tôi và Hạ Kỳ là những người duy nhất trong rạp chiếu phim.

"Em cảm thấy có gì đó không ổn không?"

Tôi đã nghĩ về nó trong một thời gian dài và không thể tìm ra điều gì không ổn.

Hạ Kỳ lấy điện thoại di động của anh ấy ra và WeChat hiển thị rằng tôi là người duy nhất anh ấy ghim trên đầu.

"Tô Niên, anh là bạn trai của em! Cho nên, em phải hiểu rõ, trong lòng anh chỉ có em!"

"Ừ, sau đó thì sao?"

"Em nên suy nghĩ kỹ đi."

Tôi đang định ngẫm lại xem có chuyện gì thì Hạ Kỳ lại lên tiếng.

"Đặc biệt là loại người giống như Khương Uyển! Em có thực sự hiểu gì về cô ấy, cũng chỉ có em muốn làm bạn với cô ấy không? Cô ấy có ích gì khi ngày ngày cặp kè với học sinh trung học?!"

Lời nói của Hạ Kỳ khiến tôi t.ứ.c gi.ậ.n, tôi lập tức thoát khỏi vòng tay của anh ấy:

"Hạ Kỳ, anh nói vậy là có ý gì? Em và Khương Uyển quen nhau hơn mười năm, cho nên không ai có thể hiểu cô ấy hơn em?"

Cuối ngày hôm đó, tôi và Hạ Kỳ chia tay.

Nhưng Hạ Kỳ vẫn rất ga lăng đưa tôi về nhà.

Khi đưa tôi đến cổng khu dân cư, Hạ Kỳ cúi xuống hôn tôi, nhưng tôi đã đẩy anh ấy ra.

"Hạ Kỳ, có lẽ em phải suy nghĩ kỹ càng, chúng ta vẫn luôn có mâu thuẫn. Đây là lần đầu tiên chúng ta xảy ra mâu thuẫn, nếu như xử lý không thỏa đáng sẽ trở thành cái gai trong lòng, anh hiểu không?"
__________________________

Khương Uyển là một người biết chừng mực, kể cả đối với bạn thân, cô ấy vẫn sẽ duy trì chừng mực vốn có của bản thân.

Vào tối hôm đó, khi tôi đi ăn với Khương Uyển, cô ấy đã cảm thấy tôi và Hạ Kỳ đang có mâu thuẫn.

Nhưng Khương Uyển không nói gì, khi mua trà sữa, cô ấy nói: "Có chuyện gì thì nói ra, đừng có chiến tranh lạnh hay gì cả, không tốt cho cả hai đâu."

Khi tôi và Khương Uyển đang uống trà sữa, Hạ Lãng đã gửi cho Khương Uyển một tin nhắn và cô ấy đã gửi vị trí của cô ấy cho Hạ Lãng.

Hạ Kỳ cũng theo đến đây.

Nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài, Hạ Kỳ trông không giống một người đàn ông ba mươi tuổi, mà trông giống như một nam sinh đại học hơn trong chiếc áo sơ mi trắng và quần đen.

"Niên Niên."

"Chị Tô Niên."

Tôi chào Hạ Lãng, sau đó nói với Khương Uyển vài câu, rồi xoay người rời đi.

Hạ Kỳ đuổi theo phía sau tôi, nhưng anh ấy cách tôi một khoảng khá xa, nửa đường anh ấy dừng lại mua một bó hoa, cuối cùng sau khi Hạ Kỳ đuổi kịp, anh ấy nắm lấy tay tôi rồi nói:

"Niên Niên, thực xin lỗi, anh biết là anh sai rồi."

Sau đó đặt hoa vào tay tôi:

"Thực xin lỗi, anh đã không cân nhắc đến cảm nhận của em, Khương Uyển là bạn thân em, đáng ra anh nên tôn trọng cô ấy, thật xin lỗi."

Khi Hạ Kỳ đưa tôi về nhà, anh ấy đã đè tôi ở hành lang rồi hôn:

"Niên Niên, em không ôm anh giống như em ôm Khương Uyển ~"

Cẩn thận nghe xong, Hạ Kỳ giọng nói có chút ủy khuất.

Tôi xoa đầu Hạ Kỳ:

"Này, lần sau em sẽ không dễ nói chuyện như này nữa đâu."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...