🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 89: Điển Lễ

Quan Cảnh Chi cầm chiếu thư trong tay từ từ mở ra, cất cao giọng đọc: "Phụng thiên thừa vận hoàng đế chiếu viết..."

Điềm Nhi nghe vậy, lập tức hồi thần lại, quỳ lên trên nệm hương bồ màu minh hoàng.

"... Nay sắc phong Nữu Hỗ Lộc thị là Trung cung Hoàng hậu, duật trăn thượng lý (theo đó), bố cáo thiên hạ, khâm thử."

(duật trăn thượng lý: cách nói trang nghiêm trong chiếu thư sắc phong, có thể hiểu là: chiếu theo đó)

"Thần thiếp lĩnh chỉ, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế."

Điềm Nhi dập đầu tạ ơn, rồi sau đó đứng dậy, trong ánh mắt thất thần của chúng nhân, nhận lấy Phượng ấn kim sách thuộc về mình. Rồi sau đó, Quan Cảnh Chi lui ra phía sau một bước, cất giọng nói: "Chúng khanh quỳ lạy Hoàng hậu nương nương."

Điềm Nhi hơi ngẩng đầu lên, bắt gặp Dận Chân vốn tọa trên long ỷ trên cao cũng đã đứng lên, khóe miệng hơi câu, ánh mắt trầm tĩnh nhìn nàng.

Một ngày nào đó, gia sẽ cho ngươi vinh hiển lớn nhất thế gian. Bên tai tựa hồ còn quanh quẩn lời thề của nam nhân, giờ khắc này, tim Điềm Nhi mềm như mật đường bị nóng chảy. Nàng nhấc chân, bước lên bậc thang mây, từng bậc từng bậc hướng về phía hắn, Dận Chân đưa tay ra, hai vợ chồng nhìn nhau, đồng thời khẽ nở nụ cười. Đợi sau khi Điềm Nhi đã an tọa trên Phượng ỷ, chúng khanh bên dưới lập tức đồng thanh khấu bái hô: "Tham kiến Hoàng hậu nương nương, nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế."

Nhìn biển người đông nghìn nghịt quỳ bên dưới, trong lòng Điềm Nhi không khỏi có chút khẩn trương, trong quá khứ, trong những người kia có rất nhiều người mà ngay cả nàng cũng phải hành lễ lại, nhưng hôm nay thân phận đã đảo ngược, nàng nay đã ngồi trên địa vị cao. Ánh mắt Điềm Nhi hơi quét mắt, bỗng nhiên bắt gặp bên trái Hoằng Đán, đám anh em Hoằng Lịch nhỏ bé trong biển người, nhưng lại hơi khẽ nâng đầu lên, hướng về phía nàng le lưỡi làm mặt quỷ. Điềm Nhi trừng mắt liếc đám con một cái, một trò như vậy, thật ra lại khiến nàng thả lỏng rất nhiều.

"Miễn lễ bình thân." Giọng nữ êm tai thản nhiên vang lên trên Thái Hòa điện, đánh dấu cho một nữ chủ nhân tân nhiệm của triều Đại Thanh chính thức sinh ra.

Trên vân đài, bên dưới tay áo long phượng, ở nơi không ai nhìn thấy, hai bàn tay đang nắm lại với nhau thật chặt.

Cả đời này, chỉ nguyện cùng người, cùng ngắm phong vân.

(*Cùng ngắm phong vân: ở đây cũng có thể hiểu sâu là: đồng cam cộng khổ, bên nhau cùng chia sẻ buồn vui, bão tố)

***

Khôn Ninh cung.

Điềm Nhi ngâm mình trong bồn tắm lớn rải hoa, mệt mỏi đến không muốn nhúc nhích. Chẳng biết từ lúc nào, có tiếng bước chân trầm ổn vang lên, đợi đến khi nàng cảm thấy trên người chợt lành lạnh, thì đã rơi vào vòng một ôm ấp dày rộng.

"Mệt mỏi sao?" Nam nhân hít hà lên cần cổ thơm tho, đoạn mỉm cười hỏi.

"Đừng, coi chừng bị dính nước." Điềm Nhi đỏ mặt giả vờ giận nói.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...