🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 7: Thiếp Thất

Lúc Dận Chân đến, Điềm Nhi còn đang bưng bát canh lỗ tai mèo nóng hổi uống ngon lành.

Khi nghe thấy Tiểu Hỉ Tử bên ngoài cố ý cất cao giọng: "Thỉnh an gia", nàng vội vàng lau lau miệng nhỏ, xuống giường mang hài vào, cố gắng bày ra dáng vẻ rụt rè.

"Gia đã đến ạ!" Dưới ánh nến, thiếu nữ mỹ lệ yêu kiều đứng đó, đôi mắt to chớp chớp, trên mặt lộ ra một đôi má lúm đồng tiền động lòng người, vô cùng mừng rỡ hoan nghênh hắn.

Bắt gặp nụ cười khoan khoái ấy, tâm tình phiền muộn của Dận Chân không khỏi khá hơn vài phần.

Mặc dù Điềm Nhi đầu óc không thông minh lắm, nhưng rất biết nhìn sắc mặt, thấy trên mày vị hôn phu đại nhân mang hàn ý, trong lòng lập tức cảnh giác. Lúc người khác đang khó chịu, ngàn vạn lần không nên chọc tới, nếu dính phải đuôi "bão" thì tổn thất rất nghiêm trọng. Cho nên nụ cười trên mặt tiểu cô nương Điềm Nhi càng thêm chân chó, chỉ số ân cần lập tức lên cao.

Quét mắt qua bát canh "Lỗ tai mèo"* trên bàn, Dận Chân mở miệng nói: "Phúc tấn đang ăn khuya?"

(*lỗ tai mèo: một loại mì nước, mì được cắt nhỏ nhỏ nhìn như lỗ tai mèo, ăn chung với các loại rau củ)

Điềm Nhi lập tức xấu hổ trả lời: "Dạ phải! Gia muốn cùng ăn một chút không?"

Dận Chân trầm mặc không nói, Điềm Nhi tỏ vẻ hiểu được, tay ngọc vung lên, thần khí hiện ra như thật ra lệnh nói: "Bảo phòng bếp lớn bưng thêm một bát canh lỗ tai mèo lên, còn nữa, đem bữa tối của gia hâm nóng, cũng bưng lên luôn."

Dận Chân nghe vậy, bước chân dừng lại, nhìn Điềm Nhi thật sâu.

Chỉ chốc lát sau, đồ ăn được dọn lên.

Chỉ thấy trong làn trúc xinh xắn đặt bốn năm chiếc bánh bột hiện lên lớp sáng bóng mỏng manh, đồng thời còn có một đĩa khoai tây xắt sợi, một đĩa rau củ xắt sợi xào 3 màu, một nồi đậu hủ hành lá còn nóng hôi hổi, thêm một ít tỏi ngâm đường, đậu đũa xào ớt xắt.

Điềm Nhi cầm đũa ân cần xé một góc bánh mỏng gắp vào cái đĩa sứ trắng đặt trước mặt Dận Chân.

"Đây là tương ngọt con dâu Lưu gia tự chế, ăn rất ngon..." Nàng vừa phết ít tương lên mặt bánh vừa nói: "Rồi cho thêm chút cà rốt, khoai tây xắt sợi lên,... cuối cùng cuốn lại. Gia, ngài nếm thử xem, thật sự ăn rất ngon đó!" Điềm Nhi chớp đôi mắt lấp lánh, vẻ mặt cam đoan nói.

Trông bộ dáng như trẻ con của nàng, khóe miệng Dận Chân không khỏi nhếch lên mang theo ý cười, sau khi thử một miếng, bình luận: "Quá ngọt!"

"Không thể nào, thiếp ăn thấy cũng được mà!" Điềm Nhi chậc chậc miệng nhỏ, có chút nghi hoặc lắc đầu, nghiêm trọng hoài nghi phải chăng lưỡi vị hôn phu đại nhân có vấn đề. Nhưng mà, nói thì nói thế, tốc độ hạ thủ của Dận Chân cũng không chậm, trong chốc lát đã ăn bốn miếng bánh. Thấy hắn đặt đũa xuống, Điềm Nhi thấy trên bàn còn một miếng, liền không chút khách khí giải quyết luôn.

Nhưng vì bên trong cho quá nhiều ớt xắt, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng căng đỏ bừng, đầu lưỡi hít hà...

Dận Chân thấy vậy, vẻ mặt không vui, trách: "Dù phúc tấn có thích ăn cay, cũng phải để ý có chừng có mực, đau dạ dày thì sao!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...