🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 6: Phiền Muộn

Tô Bồi Thịnh đứng ngoài cửa nhà lớn của Gia Hòa Viện, dùng sức xoa xoa mắt.

Đồ đệ Tiểu Hỉ Tử tinh ý, vội bưng ly trà nóng đến, cười nói: "Sư phụ, uống vài ngụm cho tỉnh táo đi."

Tô Bồi Thịnh miệng thì cười mắng một câu, tay lại nhận lấy ly trà, một chén vào bụng, quả nhiên giảm được chút mệt mỏi.

"Hỉ Tử, ngươi nhận ta làm sư phụ mấy năm rồi?"

"Bẩm sư phụ" Tiểu Hỉ Tử ánh mắt lóe sáng trả lời: "Đã ba năm rồi ạ!"

Tô Bồi Thịnh cười liếc hắn một cái, rồi nói: "Ta cũng không vòng vèo với ngươi, nói thẳng đi, gia phân phó phái hai thái giám đắc lực cho phúc tấn, ta muốn cho ngươi đi, ngươi thấy thế nào."

Tiểu Hỉ Tử nghe vậy phịch một tiếng quỳ trên mặt đất, cuống quít dập đầu nói: "Tạ sư phụ cất nhắc, đại ân đại đức của ngài, Tiểu Hỉ Tử cả đời cũng không quên."

Tô Bồi Thịnh vừa lòng gật đầu, tự mình đỡ hắn đứng dậy, còn nói thêm: "Ngoài ngươi ra, trong viện này còn phải thêm một người nữa, ta có ý chọn Phùng Tam, ngươi thấy sao?"

Nụ cười trên mặt Tiểu Hỉ Tử càng sâu, không ngừng khom người nói: "Phùng Tam thành thật an phận, đúng là người thích hợp!"

Thành thật an phận là một cách gọi khác của hiền lành không thức thời, cùng làm việc với người như vậy, ở trước mặt chủ tử mới không bị đoạt mất nổi bật, bởi thế Phùng Tam này sao không thích hợp cho được!

Tô Bồi Thịnh an bài như vậy, chẳng qua cũng là thuận tiện bán một cái nhân tình thôi!

Hai thầy trò lại trò chuyện một lúc, lúc này sắc trời cũng dần dần hửng sáng.

Một nhóm hạ nhân khom người đi tới.

Trên tay mỗi người bưng chậu đồng, hộp đen, ống nhổ, còn có triều phục đã được là thẳng thớm, đông châu này nọ.

Tô Bồi Thịnh sửa sang lại dáng vẻ của mình, nhẹ chân nhẹ tay đẩy cửa phòng ra, khom người dẫn đầu đi vào.

"Gia, đã giờ thìn rồi ạ." Tầm mắt hắn nhìn xuống đất, nhỏ giọng gọi.

Chỉ nghe trong tấm màn vải bông dày màu đỏ thắm kia truyền đến một chút động tĩnh, không bao lâu, Dận Chân chỉ khoác áo trong xuống giường.

Tô Bồi Thịnh vừa định đi tới hầu hạ chủ tử thay quần áo, một tiếng nỉ non mềm yếu khiến ngay cả xương cốt cũng muốn rã rời đột nhiên vang lên.

"Tứ gia đi đâu vậy?" Kèm theo thanh âm này, một bàn tay nhỏ bé trắng muốt mềm mại chợt níu lấy vạt áo chủ tử nhà họ.

Tô Bồi Thịnh lặng lẽ lui lại hai bước.

"Gia thượng triều, ngươi ngủ thêm một lát đi." Dận Chân quay đầu nói với người trong màn vài bông.

Trong giọng nói của hắn có loại thỏa mãn nào đó, dễ nhận thấy tâm tình rất là không tệ.

Tô Bồi Thịnh vốn tưởng rằng, tân phúc tấn nghe xong lời này sẽ chủ động đứng dậy hầu hạ gia mặc quần áo, không ngờ giọng nữ nmềm mại kia chỉ "A!" một cái, liền không thấy vang lên nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...