Chương 5: Ở Chung
Hai người vừa ngồi xuống, hạ nhân đã nhanh chóng bưng bữa sáng lên.
Điềm Nhi quét mắt qua, thấy trên bàn đặt một đĩa rau cải bánh bột ngô, một đĩa bánh ngọt, hai chén cháo Bích ngạnh*, vài loại rau xanh theo mùa. Nếu nhớ không lầm, tối hôm qua nàng cũng ăn toàn đồ chay, chẳng lẽ...
*cháo Bích ngạnh: là cháo được nấu từ một loại gạo tẻ có màu xanh như ngọc (碧粳米), loại gạo này được trồng ở tỉnh Hà Bắc huyện Ngọc Điền, đời Thanh là cống phẩm, chỉ có Hoàng thân quốc thích và quan lại quyền quý mới được ăn.
Nàng ngoẹo đầu nhỏ, chớp chớp mắt như có chút đăm chiêu.
Tựa hồ cảm giác được nghi ngờ của nàng, Dận Chân lạnh nhạt húp một ngụm cháo rồi nói: "Gia ăn chay."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Điềm Nhi thoáng chốc khẩn trương lên, biểu tình như "Chàng sẽ không để ta cũng ăn giống vậy chứ!".
"Gia đã phân phó Tô Bồi Thịnh, bảo phòng bếp lớn làm một suất riêng cho phúc tấn."
Nghe vậy, cô nương nào đó lập tức "mây tan trời quang đãng", như con cún nhỏ lấy lòng cười ngọt ngào với Dận Chân. Sau đó cầm đũa thẳng hướng đĩa tương chưng khoai tây cách mình gần nhất. Hix hix... vận động một buổi tối, hiện tại nàng thật sự rất đói bụng a!
Ăn sáng xong, Dận Chân liền tự mình đi đến thư phòng.
Điềm Nhi ngồi trên tháp cẩn ốc kê cạnh cửa sổ, thoáng tiêu thực được một chút, rồi sau đó gọi San Hô và Phỉ Thúy tới, ngạch nương nói, nàng là cô nương mới gả vào, chưa quen với cuộc sống trong phủ bối lặc, cho nên sau khi đi vào, việc quan trọng thứ nhất là phải đem người bên cạnh mình đưa tới cắm vào những vị trí quan trọng, như vậy mới có thể dần dần lập vững nền móng, Điềm Nhi vẫn luôn là người đứa bé ngoan biết nghe lời, cho nên lần này cũng muốn làm theo.
"Gọi những hạ nhân có chút thể diện trong viện chúng ta và cả trong phòng bếp lớn tới đây!" Điềm Nhi cũng không nói đến những nơi khác trong phủ, chỉ điều động hai nơi này, có lẽ Tứ gia đã biết, cũng sẽ không nói gì.
Phỉ Thúy ánh mắt chợt sáng lên, vội vàng gật đầu, bước đi như bay truyền đạt mệnh lệnh.
Chỉ chốc lát sau, vài phó phụ cùng quản sự đã cung kính đi tới.
"Nô tỳ / nô tài thỉnh an phúc tấn, phúc tấn Cát Tường."
Điềm Nhi thẳng người lên, sắc mặt bất động quét mắt nhìn họ một cái, một lát sau mới không mặn không nhạt nói: "Ừ, đứng lên đi!" Sau đó nói với San Hô: "Đi gọi người của Lưu gia và Triệu gia đến đây."
Những hạ nhân có thể giữ một chức vị trong phủ bối lặc này, đều là những người có đầu óc, vừa nghe vậy liền hiểu tân phúc tấn đây là muốn bắt đầu đưa người vào nhân thủ của mình, trong lòng không khỏi cấp tốc xoay chuyển đủ loại ý niệm, sợ Điềm Nhi vừa mở miệng, gọi người thay thế công việc của mình.
Rất nhanh, hai vợ chồng Lưu gia và Triệu gia đã tới.
Người ta thường nói, người có tâm tư đơn giản, làm việc cũng thường gọn gàng lưu loát, bởi vì họ không cần băn khoăn lo lắng nhiều làm gì, bất kể thế nào, bao giờ cũng là làm trước nói sau. Điềm Nhi chính là như thế, nàng nghĩ mình là nữ chủ nhân danh chánh ngôn thuận của phủ bối lặc, trừ Dận Chân ra, trong phủ này nàng là lớn nhất, cho nên khí thế lúc này cũng bừng bừng khác thường.
Bình luận