🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 41: Bệnh Dịch (2)

"Các ông thành thật nói cho ta biết, rốt cuộc bệnh tình của gia thế nào?" Điềm Nhi dựng thẳng lông mày, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh diễm lộ vẻ nghiêm túc trước nay chưa từng có.

Hai thái y đứng bên dưới không tự chủ liếc nhìn nhau.

Điềm Nhi liền nhìn một người trong đó nói: "Hứa thái y, ông cũng coi như là người quen của phủ Ung vương chúng ta, ông mau nói cho ta biết, bệnh tình của gia rốt cuộc đã đến tình trạng nào?"

Lần này, ở trong lều phụ trách chăm sóc Dận Chân ngoài Điềm Nhi ra, còn có bốn cung nữ, bốn tiểu thái giám đến từ hành cung, cùng với hai vị thái y Hứa, Vương đứng trước mặt này.

Từ lúc bế Tám Cân, là Hứa thái y một tay chăm sóc thân thể thằng bé, cho nên Điềm Nhi rất tin tưởng vị lão giả này.

Hứa thái y vuốt chòm râu hoa râm của mình, trầm ngâm rồi nói: "Khởi bẩm phúc tấn, cái gọi là bệnh dịch kỳ thật chính là loại bệnh mùa hè đột phát dữ dội nặng hơn, có tính lây nhiễm rất mạnh, thực tại khó mà phòng bị. Về phần, bệnh tình của Tứ gia..." lão cẩn thận nhìn Điềm Nhi một cái, cắn chặt răng nói: "Rất trầm trọng, có nguy cơ sẽ không qua khỏi".

Cho dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng lúc nghe được câu "không qua khỏi" này, trái tim Điềm Nhi vẫn co thắt mạnh lại. Sắc mặt trắng bệch, nàng nói: "Nếu như thế, hai vị thái y có diệu thủ gì mới có thể giải được nguy hiểm này của Tứ gia?"

Hai vị thái y Hứa, Vương đều trầm mặc.

Điềm Nhi thấy vậy, trong lòng vừa lo lắng vừa tức giận, mạng sống của Dận Chân hiện tại nằm trong tay hai người họ, nếu ngay cả bọn họ đều bảo trì trầm mặc, chẳng phải là nói, Dận Chân đang chờ chết sao?

"Hứa thái y, Vương thái y, ta sẽ nói thẳng, bây giờ chúng ta là châu chấu buộc trên một sợi dây thừng. Nếu Tứ gia tốt đẹp, thì chúng ta cũng tốt, nếu Tứ gia không xong..." Điềm Nhi dùng giọng điệu cay nghiệt trước nay chưa từng có: "Chúng ta một người cũng không thoát được."

Ý uy hiếp đầy trong lời nói.

Hai vị thái y nghe vậy, trên mặt đều cười khổ, liền thấy vị họ Vương tầm tuổi trung niên dáng người cao gầy kia tiến lên một bước, chắp tay nói: "Thần tất nhiên sẽ toàn lực thi cứu... Có điều, bệnh tình Tứ gia lần này đã nghiêm trọng đến mức không thuốc nào cứu được... Phúc tấn, ngài là người bên gối Tứ gia, hẳn chăm sóc chu đáo cẩn thận không ai bằng, hơn nữa đối với tinh thần Vương gia cũng có thể cổ vũ rất lớn, chỉ cần có thể trong vòng mười ngày này, làm cho ngài ấy không còn nôn ra nước vàng nữa, nói không chừng, sẽ có hy vọng."

Nói vậy cũng có khác nào là không nói chứ!! Trong lòng Điềm Nhi thầm oán hận hai người này vô dụng, nhưng cũng biết, bọn họ thật sự đã không còn cách nào khác, đành phất phất tay, để bọn họ đi nghiên cứu cách chữa trị.

Vì thế trong những ngày tiếp theo, Điềm Nhi dùng toàn bộ tinh thần chăm sóc Dận Chân, vô luận là rửa mặt lau người hay là đút canh mớm thuốc, toàn bộ đều không mượn tay người khác.

Nhưng liên tục ba ngày trôi qua, bệnh tình của Dận Chân vẫn lặp đi lặp lại, không thấy chút chuyển biến tốt. Thời gian hắn hôn mê càng ngày càng nhiều, chỉ thỉnh thoảng có tỉnh lại một chút, cũng không thể nhận thức được ai.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...