🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 33: Cún Con

Cái mông chịu khổ thảm hại, Điềm Nhi hít hà hai tiếng, ủy khuất nhếch miệng nhỏ lên.

Bởi vì tối qua đã ăn rất "no", cho nên hiện tại Dận Chân cũng không có tâm tư hoa mỹ gì, có điều tiểu nhân nhi trên người quá mức thơm mềm, xúc cảm mềm mịn như chạm vào đậu hủ non vậy, chỉ ôm thôi cũng cực kỳ thoải mái. Dận Chân khép hờ mắt, vẻ mặt có chút hưởng thụ.

Hai vợ chồng cứ ôm nhau sát rạt như vậy, mãi đến khi bên ngoài truyền đến thanh âm dè dặt của Tô Bồi Thịnh: "Gia, đã giờ thìn, có thể dậy chưa ạ?"

Điềm Nhi lúc này toàn thân trần trụi, nghe thấy thanh âm của người ngoài khó tránh khỏi cực kỳ thẹn thùng, lầm bầm từ trên người Dận Chân lăn xuống, vèo một cái, như con chuột chũi rúc vào trong chăn.

Dận Chân bất đắc dĩ mở mắt ra, trong lòng thầm mắng Tô Bồi Thịnh một tiếng.

Nhưng trời cũng không còn sớm, đành phải ngồi dậy. Hai vợ chồng đều im lặng tự mặc quần áo, tự rửa mặt chải đầu. Đợi đến khi Điềm Nhi ăn mặc ổn thỏa, đi ra khỏi buồng trong, Dận Chân đã sớm ngồi trước bàn tròn ăn cháo yến mạch.

"Tại sao lại ăn mặc như vậy?" Dận Chân hơi khẽ cau mày hỏi.

Điềm Nhi hiện tại không phải như lúc mới gả vào, cẩn thận dè dặt, lo lắng từng tí một nha, cho dù trượng phu nhíu mày, nàng cũng không sợ. Ngược lại nhẹ nhàng xoay một vòng, mắt to khép hờ, có chút đắc ý, có chút mong đợi hỏi: "Thiếp thân mặc thế này trông được không?"

Lúc này, trông nàng mặc một thân y phục người Hán màu vàng nhạt vân yên, trên vai khoác một đoạn vải bông dày màu xanh nhạt, mái tóc búi song hoàn kế đơn giản, cả người từ trên xuống dưới ngoài đôi khuyên tai đinh hương bằng bạc ra, thì không mang thêm trang sức nào khác, ăn mặc giản dị thanh mát, hơn nữa dung mạo ngây thơ kia, khiến người nhìn thấy chỉ nghĩ đây là một vị thiếu nữ trong khuê phòng, làm sao ngờ được nàng đã làm mẫu thân của một đứa bé rồi chứ?

"Hồ nháo." Dận Chân sắc mặt âm trầm, lên tiếng quát: "Ngươi là phúc tấn của gia, phải có phép tắc thể diện của phúc tấn, ăn mặc như vậy còn ra thể thống gì, còn không mau đi thay!"

Điềm Nhi sửng sốt, khoái hoạt ngập trong lòng tất cả đều hóa thành dòng nước xuôi về đông.

Dận Chân thấy thê tử thoáng cái liền đỏ mắt, cúi đầu như một đứa bé chẳng biết làm sao, đứng mãi ở đó không nhúc nhích. Trên mặt nam nhân chợt cứng lại, trong lòng thoáng qua một tia hối hận, toan định muốn nói gì đó, Điềm Nhi lại quay người, vụt chạy vào buồng trong.

Một đoạn nhạc đệm này, kéo dài cho tới buổi trưa, hai vợ chồng đều không được tự nhiên, chẳng nói chẳng rằng với nhau câu nào.

Đến xế chiều, hai huynh đệ Dận Chân, Dận Tường dẫn theo bảy tám nô tài đến rừng cây gần đó săn thú, Điềm Nhi cùng Triệu Giai thị ở trong phòng nói chuyện.

"Tứ tẩu hôm nay sao thế?" Bắt gặp vẻ ấm ức buồn bực trên mặt Điềm Nhi, Triệu Giai thị không khỏi quan tâm hỏi: "Có chỗ nào không khỏe sao?"

Điềm Nhi sao có thể nói cho nàng biết thực tình được chứ, chỉ có thể ngượng ngùng nói: "Đại khái là tối hôm qua ngâm nước suối lâu quá thôi!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...