🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 22: Đầy Tháng

Một ngày nọ, Điềm Nhi vừa uống xong bát thuốc, đang nhăn nhăn nhó nhó bới chọn mứt quả trong hũ kẹo, San Hô đã hớn hở đi đến.

"Chủ tử, phu nhân đến ạ."

Điềm Nhi sửng sốt, vẻ mặt lập tức mừng rỡ: "Mau mời ngạch nương vào."

Một lát sau, mẹ Điềm Nhi được Phỉ Thúy dẫn vào.

Nhìn con gái đang tựa nửa người trên gối, mẹ Điềm Nhi nhất thời hốc mắt cay cay. "Con gái, con gái ngoan của ta..." Nói xong thanh âm liền nghẹn ngào.

Điềm Nhi thấy vậy trong lòng cũng khó chịu theo, nghĩ lại ngày ấy sinh con đau đớn, không biết tại sao một cỗ ủy khuất liền xông lên đầu, hận không thể vùi trong ngực ngạch nương khóc một hồi.

"Phu nhân, phúc tấn sinh được tiểu a ca phải nên cao hứng chứ!" Phỉ Thúy đứng bên cạnh thấy bộ dạng hai mẹ con này "nhìn nhau không nói, lệ thành hàng", không khỏi liên tục nói: "Mau đến xem xem, cháu ngoại ngoan của ngài đang ở kia kìa."

Nói xong, liền dẫn mẹ Điềm Nhi tới cái nôi cạnh giường.

Quả nhiên, vừa nhìn thấy thằng bé, mẹ Điềm Nhi liền hoàn toàn quăng khuê nữ mình ra sau ót, hai mắt sáng lên nhìn tiểu bảo bảo bụ bẫm. Tám Cân vừa ngủ một giấc ngon, bây giờ đúng là lúc tỉnh lại, một cái đầu tò mò lấm lét nhìn trái phải, miệng còn oa oa kêu loạn.

"Giống! Thật giống a!" mẹ Điềm Nhi duỗi tay bế tiểu tử béo lên, nghe mùi sữa thơm trên người, thao thao không ngừng: "Thằng bé này giống y chang con hồi nhỏ, quả thực là trong một khuôn đúc ra."

Điềm Nhi nghe vậy cực kỳ 囧. Thầm nghĩ, lúc mình sinh ra vì thiếu tháng, tổng cộng nặng có ba cân hơn, yếu ớt y như con mèo con, còn Tám Cân mặt béo tròn vo như quả cầu thịt không là thịt kia, làm sao lại giống được nha?

"Nhìn này, lông mày này, đôi mắt này..." mẹ Điềm Nhi cười vui vẻ đầy mặt: "Vừa nhìn liền biết là có phúc rồi."

Đối với điểm này, Điềm Nhi thừa nhận, nói như thế nào Tám Cân cũng là Hoàng tôn, xuất thân dòng máu cao quý áo cơm không lo, làm sao mà không có phúc khí được nha.

Mẹ Điềm Nhi vừa yêu thích nựng bế bồng cháu ngoại cưng, vừa cúi đầu dùng miệng cắn cắn lên mặt núc ních thịt của thằng bé.

Tám Cân phi thường nể tình, toét miệng cười đùa "Ha ha ha", gương mặt đáng yêu kia chọc cho mọi người trong phòng đều bật cười.

Dỗ thật lâu, Điềm Nhi mới bảo Tiền ma ma đến bế Tám Cân đi bú. Lúc này đã gần giữa trưa, Điềm Nhi gọi San Hô dọn cơm, vì nàng đang ở cữ nên không thể xuống giường, nên ngồi ăn trên giường. Đại khái là vì cùng ăn với ngạch nương, trong lòng nàng vui vẻ, nên ăn nhiều hơn so với bình thường. San Hô cùng Phỉ Thúy thấy vậy trong lòng rất mừng, dạo gần đây, vì khí trời càng nóng lên, nên chủ tử nhà các nàng lại bắt đầu ăn không ngon miệng.

Cơm nước xong xuôi, Điềm Nhi đuổi mọi người ra ngoài, chỉ tâm sự cùng ngạch nương.

Mẹ Điềm Nhi ngồi bên giường, nắm bàn tay nhỏ bé của con gái, xúc động bùi ngùi nói: "Lúc trước gả con đi, ngạch nương thực rất lo lắng..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...