🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 21: Tám Cân

Bọc tã lót lụa hoa màu đỏ thẫm được ôm đến trước mặt nam nhân.

Trên mặt Tiền ma ma gần như cười thành đóa hoa: "Chúc mừng bối lặc gia, chúc mừng bối lặc gia, phúc tấn sinh hạ được một tiểu a ca, nặng tầm tám cân sáu lạng ạ." (4,3 ký)

Toàn thân Dận Chân cứng đờ, có chút ngây ngốc nhìn bọc vải đỏ rực kia.

Con trai?

Hắn có con trai?

Đây chính là con trai của hắn?

Duỗi tay ra, Dận Chân do dự đón lấy đứa bé, nhẹ nhàng dỡ mảnh khăn ra, thoáng chốc liền xuất hiện trong tầm mắt là một khuôn mặt nho nhỏ, hồng hồng, da dẻ nhăn nhăn. Cau mày: "Sao trông xấu vậy?"

Tiền ma ma: "... Gia, đứa bé nào vừa mới sinh cũng đều như vậy, qua ít ngày sẽ dễ nhìn hơn ạ."

Dận Chân nhẹ gật đầu: "Phúc tấn thế nào rồi?"

"Hết thảy bình an, hiện tại đã ngủ rồi ạ."

"Oa, oa oa..." Đại khái là nghe được lời phụ thân ghét bỏ hay là bị ôm không thoải mái, tiểu tử kia ngay cả mắt cũng chưa mở ra, liền giương cổ oa oa khóc lên.

Dận Chân khẽ lắc lắc, kết quả tiểu tử kia khóc càng dữ hơn, trên mặt nam nhân hiếm khi xuất hiện bộ dáng luống cuống, có chút gấp gáp hỏi: "Sao thằng bé khóc hoài vậy?"

Tiền ma ma nói: "Có lẽ tiểu a ca đói bụng."

Dận Chân nghe vậy vội vàng nhét thằng bé vào trong lòng bà: "Còn chờ cái gì, mau bảo bà vú cho tiểu a ca ăn." Bộ dáng như 'ai bỏ đói con ta, ta sẽ cho kẻ đó đẹp mặt'.

Tiền ma ma nói: "Vâng ạ!" liền ôm đứa bé tiến vào buồng trong.

Tô Bồi Thịnh bên cạnh nhìn bộ dạng vui sướng khó nén của chủ tử nhà mình, không khỏi cợt nhả nói: "Gia, tiểu a ca ra đời ấy mà là việc đại hỷ của phủ chúng ta a, phải chăng ngài nên phát chút từ bi, để chúng nô tài cũng được dính chút hỷ quang của tiểu chủ tử a."

"Ngươi chỉ giỏi lẻo mép!" Dận Chân tùy ý la rầy một tiếng.

Thế nhưng, trong mắt lại phủ đầy hưng phấn, quả nhiên, liền nghe hắn nói: "Thưởng, tất cả hạ nhân trong phủ, ban cho mỗi người mười lượng bạc ròng, những người hầu hạ trong phòng sinh, mỗi người thưởng năm mươi lượng bạc."

"Tạ chủ tử gia... Tạ tiểu a ca..." Tô Bồi Thịnh tinh quái quỳ trên đất, đầu rạp xuống đất dập đầu cộp cộp.

Dận Chân giơ chân lên đạp cho hắn một cước, sau đó, cười sung sướng.

Lúc Điềm Nhi tỉnh lại đã là xế chiều ngày hôm sau, lim dim mở mắt ra, liền thấy Dận Chân vẫn luôn canh giữ bên cạnh nàng.

"Tỉnh rồi?" Hắn ánh mắt ôn nhu hỏi.

Điềm Nhi nghe thanh âm tràn ngập "sủng nịnh" của hắn, khẽ run một cái như bị điện giật, cố gắng khép chặt mắt lại.

"Làm sao vậy?" Dận Chân vươn tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ vẫn còn chút trắng bệch của thê tử.

Điềm Nhi lắc đầu, bất chợt nghĩ tới điều gì, hai mắt mở to vội hỏi: "Con... con... sao rồi..." Trong trí nhớ, trước khi ngất đi nàng có nghe thấy một tiếng khóc nỉ non.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...