🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 20: Sinh Con

Phá của, thật sự là rất phá của!

Điềm Nhi nhìn mớ mứt kẹo điểm tâm gần như chất thành núi nhỏ trước mắt, không khỏi trợn mắt hốc mồm lẩm bẩm nói: "Nhiêu đây ăn phải bao lâu mới hết a!" Cho dù có tiền cũng không nên xài như vậy chứ.

"Chọn vài món nàng thích," Dận Chân bộ dạng lơ đễnh nói: "Còn dư lại thưởng cho bọn hạ nhân là được."

"Không được!" sau khi nghe vậy, Điềm Nhi không chút do dự mà phản bác: "Đây là gia đặc biệt mua cho thiếp, không được cho người khác." Vẻ mặt trông thật hẹp hòi, thật nhỏ mọn.

Dận Chân nghe vậy khóe miệng không khỏi hơi nhếch lên, rất rõ ràng là đã bị lời ngon tiếng ngọt của tiểu thê tử lấy lòng.

Từ trong gói giấy dầu lấy ra một quả hồ lô, Điềm Nhi cười mắt cong thành hình trăng khuyết, liếm một cái, ừm, rất ngọt, nhẹ nhàng cắn một chút, a ~~~ chua quá!!!

Nom bộ dạng tiểu thê tử vừa lòng thỏa ý, thích thú ăn ngon lành, Dận Chân không khỏi mỉm cười, đột nhiên, quay đầu lại, lấy một viên quả sơn tra.

Điềm Nhi sửng sốt, cái miệng nhỏ ngậm mứt mà phồng lên một cục. Chẳng lẽ, vị hôn phu đại nhân cũng muốn ăn? Muốn ăn thì cứ việc nói thẳng đi, chỗ đó còn một đống kìa.

"Ngọt quá!" Dận Chân cau mày bình luận.

o(╯□╰)o ngọt ngươi còn giành với ta, khi dễ hức hức...

Nhưng mà nói tới nói lui, mấy thứ bánh kẹo này cũng không để lâu được, vì thế Điềm Nhi liền cho đám người San Hô mỗi loại một ít, còn lại đều cho vào hộp quà, đưa đến phủ Nữu Cỗ Lộc. Văn Diệp ca ca sẽ dự thi tú tài năm nay, nghe nói bây giờ đang chăm chỉ đọc sách trong phòng. Đưa chút đồ ăn ngon qua, vừa vặn ca ca có cái gặm đỡ buồn. (hai anh em đều mê ngọt)

Ngày cứ như vậy chậm rãi trôi qua, chớp mắt đã đến mùa hạ.

Đã mang thai hơn tám tháng, lúc này Điềm Nhi hoàn toàn biến thành một quả bóng. Thân thể nàng vốn nhỏ nhắn, mà bụng lại lớn thần kỳ, đứng trên đất nàng còn không thấy được chân mình.

Một buổi chiều nọ, Điềm Nhi mê mê mang mang ngủ không yên giấc, Dận Chân nằm nghiêng cạnh nàng, thấy tiểu thê tử dần dần nhíu mày, trên mặt cũng lộ vẻ thống khổ, gần như là trong nháy mắt, hắn liền quăng sổ con trong tay, nhẹ nhàng lay lay Điềm Nhi, gọi tên nàng.

"Không, không có chuyện gì." Điềm Nhi bị lay tỉnh, thấy vẻ mặt Dận Chân lo lắng, mặt nàng đầy mồ hôi lạnh không khỏi lắc lắc đầu nói: "Chân, chuột rút thôi."

Trong khoảng thời gian này, tình trạng sưng phù và rút gân thường xuyên xuất hiện trên người nàng. Vì thế Điềm Nhi chịu khổ không ít.

Dận Chân đỡ nàng ngồi dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Điềm Nhi nhăn nhó, miệng nhỏ không ngừng thở phì phò, trong đôi mắt to cố nén nước mắt. Một cảm giác đau nhức như bị kim đâm thoáng vụt qua trong tim Dận Chân.

"Duỗi chân ra, gia xoa xoa cho nàng." Vén chăn lên, bàn tay to khớp xương rõ ràng liền xoa lên đôi chân sưng phù như củ cải trắng của Điềm Nhi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...