🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 19: Mua Mứt

Lúc Điềm Nhi mang thai bốn tháng, cái bụng trắng mềm rốt cục cũng cáo biệt thời kỳ bằng phẳng, bắt đầu nhô lên như trái bóng hơi, mà đi cùng còn có "ốm nghén" cực kỳ nghiêm trọng. Thay đổi dáng vẻ thấy đồ ăn ngon liền cười híp mắt của ngày xưa, cô nương nào đó trong bụng ôm trái bóng hơi nhỏ, hiện tại cái gì cũng không muốn ăn, mà cũng ăn không vô.

Điều này thật khiến đám hạ nhân hầu hạ nàng rầu muốn chết.

"Chủ tử, ngài ít nhiều ăn một chút đi!" San Hô nhẹ nhàng khuyên nhủ.

Trong chiếc bát sứ trắng đựng một ít cháo rau màu xanh biếc, vừa đẹp mắt lại vừa mỹ vị. Nếu bình thường, Điềm Nhi ít nhất có thể ăn hơn nửa bát, nhưng hiện tại thì...

"Lấy ra, lấy ra, mau... ọe..." Điềm Nhi bám người vào cạnh giường gạch, nôn đến mật xanh mật vàng.

Một màn này đập vào mắt đúng lúc Dận Chân vừa vén rèm đi vào.

"Làm sao vậy?" sắc mặt hắn khẽ biến, bước vội đến.

"Còn nhìn cái gì nữa, không mau đi truyền thái y!"

"Không, không cần." Điềm Nhi vươn tay, có chút yếu ớt bắt lấy ống tay áo Dận Chân, lại quay đầu qua nói với San Hô: "Các ngươi đi xuống trước đi."

Nàng sợ nam nhân này giận chó đánh mèo.

"Vẫn không ăn được gì sao?" Dận Chân ngồi xuống cạnh nàng, khẽ nhíu mày hỏi.

Điềm Nhi nói: "Cũng không biết sao, hiện tại chỉ cần nghe mùi thức ăn, trong bụng liền khó chịu cực kỳ."

"Hứa thái y chế thuốc viên khai vị cho nàng cũng không tác dụng sao?"

"Đừng nhắc tới nữa." Điềm Nhi vẻ mặt chán ghét phàn nàn nói: "Thuốc đó càng khó ăn hơn, vừa đắng vừa chát, đừng nói tới khai vị, thiếp nghe mùi cùng muốn nôn rồi."

Dận Chân nhìn tiểu thê tử trong lòng, so sánh với bộ dáng xinh tươi mọng nước trước kia, bây giờ trông nàng lại tiều tụy đi một chút, hai gò má như quả táo cũng gầy đi rất nhiều, nhưng mà... bụng.

Trong mắt hắn vụt qua một chút ánh sáng nhu hòa, giơ tay lên nhẹ nhàng vuốt ve. Đứa bé cũng lớn lên rất nhiều.

"Vất vả cho nàng rồi!" Nam nhân tại bên tai nhẹ nhàng nói.

Cảm giác như mật đường nảy lên từ đáy lòng Điềm Nhi, tất cả khổ cực phải chịu trong khoảng thời gian này, lúc này đều biến mất tăm hơi.

"Phải vậy a" nàng mỉm cười hạnh phúc nói: "Thiếp là ngạch nương của con mà!" Cho nên dù vất vả gấp trăm lần, cũng đều đáng giá.

Có vị hôn phu đại nhân "Cổ vũ", Điềm Nhi quyết tâm vô luận như thế nào cũng phải chiến thắng bệnh "ốm nghén" này. Cho dù mới ăn đã muốn nôn, nàng cũng sẽ tận hết sức ăn, không vì cái gì khác, là vì để cho đứa bé trong bụng có thêm chút dinh dưỡng.

Ước chừng vì nguyên nhân hết ói rồi nôn liền nôn thành quen, hơn một tháng sau, khí trời dần dần trở ấm, Điềm Nhi như kỳ tích không còn ói nữa. Không chỉ có thế, khẩu vị của nàng cũng bắt đầu tốt lên, giống như muốn ăn bù cho khoảng thời gian trước đó, đơn giản là nhìn cái gì cũng muốn ăn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...