🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 18: Pháo Hoa

Dường như vị hôn phu đại nhân có chút xem thường nữ nhân này, Điềm Nhi âm thầm bĩu môi, đôi gò má nhỏ phồng lên xẹp xuống, dáng vẻ rất là không phục.

Dận Chân thông minh như thế, chỉ cần liếc mắt một cái liền biết tiểu thê tử nghĩ gì, không khỏi trừng mắt với nàng một cái, một lát sau mới trầm ngâm nói: "Quách Lạc La thị tuy rằng xuất thân từ phủ An Thân vương, nhưng mất cha từ nhỏ, chẳng qua chỉ là ăn nhờ ở đậu thôi, bất quá có thể cam lòng quyết tâm khoét một khối thịt từ trong thân thể ra, cũng coi như là người quyết đoán đấy."

Lời này nghe không đúng!

Điềm Nhi chớp chớp mắt to, hãy còn giương cổ phân bua: "Bất kể như thế nào, rốt cuộc nàng cũng đã cứu được lão An thân vương phi."

Cho dù trong lòng nàng có trộn lẫn chút ý niệm gì thì thế nào, phủ An thân vương nhiều con cháu như vậy, tại sao đến cuối cùng cũng chỉ có một mình nàng ta làm như vậy, Điềm Nhi tình nguyện tin tưởng, đó là chữ hiếu xuất ra từ đáy lòng.

Dận Chân cúi đầu liếc nhìn tiểu thê tử trong lòng, ánh mắt nàng thanh tịnh trong suốt, tựa như trái tim của nàng vậy, vĩnh viễn luôn nghĩ tốt cho người khác.

"Hài tử ngốc..." Hắn có chút bất đắc dĩ thở dài một tiếng, vuốt đầu Điềm Nhi nói: "Sở dĩ lão An thân vương phi bị mắc căn bệnh quái lạ kia, chính là Quách Lạc La thị đã hạ thủ."

"Cái..." cái miệng nhỏ của Điềm Nhi lập tức há hốc, hai mắt trợn thành cái độ cong không thể tin được.

Tiên nữ tỷ tỷ hiền hiếu vô song lập tức biến thành đứa cháu gái ác độc hạ dược tổ mẫu, đây quả thực là biến chuyển thần kỳ a.

"Việc này ngoại trừ ta ra, trong kinh thành không người nào biết." Dận Chân nói với tiểu ngây ngốc rõ ràng chấn kinh quá độ: "Nói cho nàng biết, là để nàng về sau cẩn thận nhiều hơn, đừng cứ luôn bị người lừa dỗ."

Điềm Nhi: "..." Đã kinh ngạc đến ngu người, nói không ra lời.

Rất nhanh, xe ngựa đã về đến phủ Tứ bối lặc, trước tiên Dận Chân đuổi Điềm Nhi về Gia Hòa viện, rồi sau đó tự mình trở lại thư phòng, sắp đến cuối năm, hắn vô cùng bận rộn.

"Phúc tấn bị sao vậy?" thấy chủ tử vẫn luôn ngẩn người, San Hô rất lo lắng hỏi.

Điềm Nhi khịt khịt mũi nhỏ, đột nhiên rất phiền muộn ai oán nói: "Nhìn người không thể nhìn bề ngoài a."

Nàng âm thầm hạ quyết tâm, về sau nhất định đi né đường Bát phúc tấn, nếu không với chút trí tuệ này của mình, sớm hay muộn sẽ bị đùa giỡn đến không còn mảnh vụn.

Thời gian từng ngày trôi qua, trong nháy mắt đã đến đêm 30.

Theo thường lệ, Điềm Nhi cũng phải tiến cung, nhưng Dận Chân lại lấy lý do nàng mang thai, thân thể không khoẻ, cứng rắn không cho nàng đi.

Cô nương nào đó trên mặt không hiện ra, nhưng trong bụng lại thở phào nhẹ nhõm, tuy rằng nàng cũng không hận Đức Phi, nhưng đại khái cũng khó yêu mến bà ta.

Đáng tiếc duy nhất là năm nay nàng không thể cùng đón giao thừa với Dận Chân rồi.

"Tỳ thiếp Tống thị, Lý thị, Triệu Giai thị, thỉnh an phúc tấn, phúc tấn tân niên đại cát." trong chính sảnh Gia Hòa viện, đột nhiên truyền đến thanh âm đều nhịp, lập tức liền làm Điềm Nhi giật mình tỉnh lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...