🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 104: Trừng Phạt

Chế tạo Tô Châu Trần Thiên Tinh cùng vợ Lâm thị quỳ rạp dưới đất, bên cạnh là Trần Minh Minh cùng Lâm Thịnh Khai mặt mày trắng bệch, cả người run lẩy bẩy, xa hơn phía sau là một loạt tất cả quan viên lớn nhỏ.

"Thánh thượng bớt giận, vi thần quản gia không nghiêm, thực là tội đáng muôn chết." Trần Thiên Tinh lúc này trong lòng quả rất muốn một đao đâm chết Lâm Thịnh Khai, mình đã cỡ nào nơm nớp lo sợ, cẩn trọng dè dặt cỡ nào, sợ trong lúc tiếp giá xuất hiện sơ suất gì, nhưng hiện tại hoàn toàn ngược lại, Trần Thiên Tinh đã không dám tưởng tượng điều chờ đợi mình sẽ là cái gì.

"Hoàng thượng tha mạng, nô tài đáng chết, nô tài đáng chết." Lâm Thịnh Khai đã sợ đến ướt đũng quần, hắn quỳ mọp trên đất, dùng quai hàm với mới được nối lại, khàn khàn nói: "Hoàng thượng tha mạng, nô tài không biết thân phận của nương nương, mới có thể..."

Hắn chưa dứt lời, một cái chặn giấy đã hung hăng đập lên trán hắn.

"Á --" Lâm Thịnh Khai gào khóc thảm thiết, đầu như cái bầu hồ lô không bịt nút, máu tràn xuống ào ào. (máu mà làm như suối (• ε •) )

"Rút lưỡi hắn, đánh cho tới chết."

"Đừng a! Đừng a! Tỷ tỷ cứu đệ, tỷ tỷ, ... đệ là đệ đệ ruột của tỷ a... Cứu đệ..."

Tinh thần Lâm thị vốn đã căng cứng, kinh hãi muốn chết, mắt thấy Lâm Thịnh Khai bị lôi đi, cả người bà như tinh thần sụp đổ, mặt đầy nước mắt nhìn trượng phu bên cạnh, Trần Thiên Tinh lại không hề có ý mở miệng cầu tình, hắn đã làm ra chuyện như vậy, vốn là tội đáng chết vạn lần.

Xử lý Lâm Thịnh Khai xong, ánh mắt Dận Chân nhìn về phía Trần Minh Minh bên dưới, những lời lẽ mạo phạm nàng ta nói với Hoàng hậu, Dận Chân vậy mà nghe thấy hết, há có thể tha cho nàng.

"Ở mảnh đất Tô Châu này, không ai có thể động đến người Trần gia sao." Dận Chân vô cùng tức giận mà cười, tràn đầy trào phúng nói: "Trần Thiên Tinh ngươi là Thổ hoàng đế, ấy vậy cũng thật uy phong nhỉ."

"Vi thần tội đáng chết muôn chết, tội đáng muôn chết!" Trần Thiên Tinh quỳ mọp trên đất, đầu đầy mồ hôi liên thanh nói: "Hoàng thượng thứ tội a."

Trần Thiên Tinh có thể leo lên được cái chức Chế tạo Tô Châu này, lại có khả năng tiếp đón thánh giá, tất nhiên là được Dận Chân nhìn trúng, nhưng Dận Chân hắn lại có một tính khí, đó chính là người hắn đã xem trọng, nếu có thể làm hắn nở mặt, hắn tất nhiên sẽ 'ngàn hảo vạn hảo', cho dù có sơ sót gì, hắn hoàn toàn cũng không so đo. Nhưng nếu là kẻ đó làm mất mặt mũi của hắn, vậy thì -

Dận Chân hừ lạnh một tiếng: "Trần Thiên Tinh không biết dạy con, dung túng tộc vợ ngông cuồng, mục vô vương pháp (trong mắt không có vương pháp). Trừ đi mũ miện hoa linh*, chức Chế tạo Tô Châu." hơi ngừng lại, tầm mắt chuyển đến trên người một người quỳ phía sau: "Tạm thời do Kiều Danh Viễn tiếp nhậm."

(*hoa linh: lông khổng tước gắn trên mũ của quan lại thời Thanh, để phân biệt cấp bậc)

"Vi thần tạ Hoàng thượng long ân." Hai tiếng cảm tạ, lại cảm thấy cách biệt một trời một vực. (hai người cùng tạ long ân, một người bị cách chức, một người được ban chức)

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...