🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 10: Nhân Vật

Điềm Nhi rốt cuộc cũng không mời ngự y đến đây.

Bởi vì nguyệt sự của nàng đã đến.

Ôm bụng nhỏ, nàng vẻ mặt cau có, trong lòng rất thất vọng.

"Chủ tử đang nghĩ gì vậy ạ?" San Hô bưng ly trà sâm lên, cười nói: "Mau uống đi ạ, làm ấm bụng một chút."

Điềm Nhi ngại nói vì mình không có mang thai mà "hậm hực", chỉ xấu hổ cười cười, sau khi uống xong, quả nhiên cảm giác thân thể thoải mái hơn một chút. Nàng cũng không thường bị đau bụng kinh, chẳng qua lần nào ngày đầu tiên, toàn thân đều lạnh run.

"Chủ tử..." Đúng lúc này, Tiểu Hỉ Tử vén rèm khom người đi vào, bẩm báo: "Đại ma ma cầu kiến."

Điềm Nhi hơi ngẩn người, lập tức ngồi thẳng lưng: "Mời bà ta vào đi."

Một lát sau, một lão phụ nhân tóc bạc, thoạt nhìn tinh thần còn rất minh mẫn đi vào.

"Lão nô thỉnh an phúc tấn."

"Đại ma ma mời đứng lên, San Hô dọn chỗ cho ma ma ngồi."

"Tạ phúc tấn."

Sau một màn lễ nghi chào hỏi vắn tắt, Đại ma ma thẳng thắn nói ra mục đích đến đây. "Lão nô phụng lệnh bối lặc gia, đến giao chìa khóa khố phòng trong phủ cho phúc tấn." Nói đoạn, ma ma liền cởi xuống một xâu chìa khóa từ bên hông.

Chuyện này, hôm qua Dận Chân cũng đã nói với Điềm Nhi, cho nên nàng cũng không kinh ngạc, nhưng không thể phủ nhận là nàng vô cùng vui mừng. Dận Chân có thể giao chìa khóa cho nàng, liền đại biểu chính thức công nhận thân phận thê tử của nàng, công nhận địa vị nữ chủ nhân phủ Tứ bối lặc của nàng. Cho nên so với chìa khóa này, phần tâm ý này càng khiến Điềm Nhi vui vẻ hơn.

"Những năm này đã làm phiền ma ma rồi!" bảo San Hô nhận lấy xâu chìa khóa, nàng nghiêm mặt nói với Đại ma ma: "Sau này Điềm Nhi sẽ quản lý ổn thỏa thích đáng chuyện trong phủ, để Tứ gia tránh lo âu về sau."

Đại ma ma ý vị thâm trường nhìn Điềm Nhi một cái, một lát sau mới nhẹ nhàng gật gật đầu.

"Phúc tấn!" sau khi Đại ma ma rời đi, San Hô vẫn còn sợ hãi nói: "Vị kia ma ma kia khí thế thật là lớn."

Có vài người, không cần phải nói gì hoặc làm gì, đi hay đứng thế nào, vô hình trung sẽ có một loại khí thế bức người.

"Vị ma ma này cũng không phải là người bình thường." Điềm Nhi nói: "Ta có nghe Tứ gia nói, bà ta vốn dĩ là ma ma hầu hạ bên cạnh Hiếu nhân nghĩa hoàng hậu, sau hoàng hậu qua đời, bà liền đến chỗ Tứ gia khi đó còn nhỏ tuổi, có thể nói là một tay chăm sóc Tứ gia lớn lên. Tín nhiệm của Tứ gia đối với bà ta không thể so với bình thường, cho nên đối đãi với Đại ma ma, chúng ta nhất định phải tôn trọng, tôn trọng, lại tôn trọng, thiết không thể đối đãi với bà ta như hạ nhân bình thường được." Vô luận có nói thế nào, chỉ với lòng trung thành này của bà ta, đã khiến Điềm Nhi tôn trọng rồi.

"Dạ! Phúc tấn, nô tỳ đã nhớ rõ." San Hô trịnh trọng gật đầu.

"Ừm, ngày mai em dẫn người đến khố phòng, kiểm kê lại đồ đạc trong đó một chút, liệt kê rõ ràng chi tiết ra, còn nữa trời cũng dần dần chuyển lạnh rồi, nên chuẩn bị đồ mùa đông đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...