🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 83: Chap 82: Lo Lắng

Cuối cùng Khánh Dương đã đồng ý với lời đề nghị của Nguyên Khang sau khi nghe thấy lời chúc mừng đầy châm chọc từ Hoàng Nam. Thậm chí còn cố tình nhận lời trước mặt hắn. Nhưng cô cũng chỉ đồng ý xuất hiện một lần trước mặt Thùy Chi ở ngoài phạm vi trường học, còn lại thì Nguyên Khang tự xử lý, không còn liên quan đến cô nữa.

Ý tưởng này rất phù hợp với kế hoạch ban đầu của Nguyên Khang, những gì cậu cần cũng chỉ có như vậy. Chuyện này Nguyên Khang cũng không muốn nhiều người biết, chỉ cần những người quan trọng biết đến là được. Cậu hoàn toàn không mong đợi chuyện này trở nên quá ồn ào, đến mức làm kinh động đến mẹ của mình, khiến bà tin là thật rồi tìm cách hợp thức hóa mối quan hệ này, khi đó chỉ khiến mọi chuyện trở nên phức tạp và khó giải quyết.

Nếu như không phải bà Hương dùng trăm phương nghìn kế chèn ép Thùy Chi ở khắp nơi thì cậu sẽ không dùng đến cách này. Nguyên Khang hy vọng có thể khiến Thùy Chi bỏ cuộc, còn cậu thì sẽ có thời gian để trở nên mạnh mẽ hơn và đáp ứng những yêu cầu khắt khe của mẹ mình, sau đó có thể quang minh chính đại đưa ra điều kiện, phân chia rạch ròi và sống một cuộc đời như mình mong muốn. Chờ đến khi mọi chuyện kết thúc thì giải thích và bắt đầu lại cũng không muộn.

Khánh Dương không có tâm trạng để quan tâm đến những tính toán phức tạp của Nguyên Khang. Trong suy nghĩ của cô lúc này chỉ là chuyện về Hoàng Nam. Một phút giây nào đó, cô đã cảm thấy hối hận khi chấp nhận lời đề nghị này, nhất là khi nhìn thấy cảm xúc đau khổ thoáng qua trên gương mặt của Hoàng Nam khi đó.

Cô luôn cho rằng mình đã chiến thắng, đã trả thù thành công nhưng thực tế lại chẳng cảm thấy vui vẻ hay hả hê như tưởng tượng. Khánh Dương không hiểu vì sao mình lại cảm thấy buồn, rõ ràng Hoàng Nam cũng đã lừa cô, chẳng lẽ cô không có quyền lừa lại hắn sao.

Trong lúc Khánh Dương còn đang suy nghĩ miên man thì một ly nước ép trái cây bỗng nhiên xuất hiện trong tầm mắt. Khánh Dương đưa tay ra nhận lấy, không cần đoán cũng biết người đưa đến cho mình là ai. Ở buổi tiệc tối nay cô còn quen biết ai ngoài Nguyên Khang nữa .

"Thế nào rồi?" Khánh Dương tò mò hỏi.

Nguyên Khang kéo ghế ngồi cạnh Khánh Dương, cùng cô ngắm nhìn khung cảnh của buổi tiệc đang diễn ra trong gian phòng. Bọn họ như tách biệt hoàn toàn khỏi không khí vui vẻ và ồn ào xung quanh.

"Sắp xong rồi. Chúng ta cứ ngồi cạnh nhau cho đến khi kết thúc là được." Nguyên Khang trả lời một cách ngắn gọn. Khánh Dương chỉ gật đầu rồi không nói gì thêm.

Hiếm khi nào có cơ hội nhìn thấy người vẫn luôn vật lộn với mình ngày bé trong hình ảnh yên tĩnh, ưu sầu như hiện tại khiến Nguyên Khang cảm thấy không quen. Với cậu thì việc Khánh Dương lườm nguýt, xóc xỉa mình vài câu vẫn khiến cho bầu không khí dễ chịu hơn rất nhiều. Vì vậy, một người lạnh lùng, ít nói như Nguyên Khang đành phải tìm cách bắt chuyện trước:

"Cậu và tên đó chẳng lẽ không còn cách nào khác sao? Thật sự đã kết thúc rồi?"

Nguyên Khang đột ngột lên tiếng làm Khánh Dương giật mình. Cô lặng lẽ lắc đầu: "Ừ, không còn cách nào nữa, đã kết thúc."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...