🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 72: Chap 71: Đừng Buông Tay Nhau

Thật ra thì tình trạng của Hoàng Nam không quá mức tồi tệ như những gì Khánh Dương đã lo lắng. Hắn chỉ cần cô trợ giúp lúc đầu, sau đó có thể dồn sức vào chân còn lại, miễn cưỡng di chuyển với tốc độ khá chậm.

Hoàng Nam nhận ra tình hình không đến mức như hắn đã tưởng tượng nên vô cùng vui mừng, muốn tự mình di chuyển với tư thế nhảy lò cò bằng một chân nhưng Khánh Dương không đồng ý. Hoàng Nam đang bị thương, không có sức kháng cự, cuối cùng bị bạn gái thân yêu của hắn dùng vũ lực mà cưỡng ép lôi đi.

Hoàng Nam và Khánh Dương cứ đi một đoạn ngắn thì sẽ đánh dấu lại trên thân cây bằng một tấm bìa đủ màu thu thập được trừ trò chơi buổi sáng. Cho đến khi trời vừa chập choạng tối mới đến được nơi mà bọn họ cho là điểm tận cùng của con dốc này, cạnh bên một dòng sông.

Lúc sáng khi rời khỏi lều Khánh Dương không mang theo điện thoại, Hoàng Nam có để điện thoại trong balo nhưng lại không có sóng, hoàn toàn không có cách nào để liên lạc với mọi người. Nhưng ít nhất thì lúc này nó có thể dùng để chiếu sáng. Nơi này toàn bộ đều là rừng cây, ngay cả một túp lều hay một căn nhà nhỏ cũng không có. Bọn họ không có cách nào khác đành phải nghỉ ngơi tạm ở nơi này, chờ trời sáng rồi nghĩ cách.

Chờ cho đến khi dìu được Hoàng Nam đến một vị trí tạm ổn thì Khánh Dương mới đi bộ đến bờ sông để rửa tay. Cô đi được vài bước đã cảm thấy không đúng, hình như có gì đó kỳ lạ đang dính trên lòng bàn tay, rõ ràng là ban đầu không có. Khánh Dương chiếu đèn flash để kiểm tra, cả người cô phút chốc cứng đờ, là máu.

Không thể nào, đúng là tay cô có chút xây xát ở phần mu bàn tay trong quá trình lăn xuống dốc nhưng lòng bàn tay vốn dĩ không bị thương, hơn nữa hiện tại cũng không cảm thấy đau rát hay có điểm nào bất thường. Vậy thì máu này ở đâu ra? Khánh Dương trầm mặc một lúc, hình như lúc nãy cô dùng tay này để dìu Hoàng Nam.

Nếu vậy máu này là của hắn sao? Hoàng Nam đang bị thương? Khánh Dương vô cùng sốt ruột, cô vội vàng rửa tay rồi quay lại chỗ Hoàng Nam đang ngồi. Khi Khánh Dương quay trở lại thì bắt gặp Hoàng Nam đang nhíu mày, hai lòng bàn tay siết chặt, tựa hồ như đang vô cùng đau đớn. Hoàng Nam đang nhắm mắt, cộng thêm vết thương ở bụng bắt đầu dày vò nên hắn không nhận ra Khánh Dương đã quay trở lại.

Hoàng Nam gồng mình cả buổi chiều, cố gắng không để gương mặt hiện ra một chút biểu cảm bất thường hay phát ra một hơi thở nặng nề nào. Khi Khánh Dương rời đi, Hoàng Nam hoàn toàn gục ngã. Lúc nãy dọc đường đi cô đã vô tình chạm vào vết thương còn chưa được xử lý đó làm hắn đau đến thấu xương nhưng vẫn phải cố gắng che giấu.

"Anh đang có chuyện gì giấu em sao?" Khánh Dương đột ngột lên tiếng.

Nghe thấy giọng nói của cô, Hoàng Nam ngay lập tức điều chỉnh biểu cảm của mình về lại trạng thái bình thường rồi mới trả lời:

"Đâu có. Chuyện gì anh cũng kể với em mà."

"Anh chắc không? Em cho anh cơ hội để nói lại đấy."

Khánh Dương nói xong, không kịp để Hoàng Nam trả lời liền nắm lấy áo thun của hắn. Hoàng Nam sợ xanh mặt, hắn giữ lấy vạt áo trong tay, nhất quyết không buông ra. Lúc này trông hắn không khác gì thiếu nữ yếu ớt đang giằng co với một người đàn ông lực lưỡng muốn cưỡng ép mình vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...