🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 28: Chap 27: Đánh Úp (2)

Cảnh báo: Cảnh bạo lực đã qua thì tiết mục buff nhân vật lên tận mây xanh lại tới. Toàn bộ danh tính xuất hiện ở truyện này đều là tác giả bịa ra. Nếu vô tình giống với ngoài đời thì chỉ là sự trùng hợp, hoàn toàn không cố ý ám chỉ bất kỳ đối tượng nào.

***

Chuyện xảy ra đã làm kinh động toàn trường. Sau khi ổn định lại trật tự, Khánh Dương và nhóm nữ sinh gây chuyện bị gọi lên phòng hiệu trưởng. Nhã Vy vẫn không xuất hiện. Khánh Dương không so đo tính toán về chuyện này nữa. Cô đã có lịch trình riêng cho Nhã Vy rồi, không cần phải vội.

Lên đến phòng hiệu trưởng, Khánh Dương gỡ chiếc mặt nạ đáng thương của mình xuống, chẳng buồn diễn kịch nữa làm gì. Vừa rồi giả vờ như vậy cũng chỉ để ra vẻ đáng thương trước mặt nhóm nam sinh, và phòng khi có ai đó kể lại cho Hoàng Nam nghe mà thôi.

Khánh Dương ngồi ở một bên ghế sofa, một mình đối diện với năm nữ sinh cùng gia đình đầy phẫn nộ của bọn họ. Cô ngoan ngoãn làm theo yêu cầu của thầy hiệu trưởng, thật thà viết bản tường trình. Tất nhiên lời khai từ hai phía không trùng khớp với nhau.

Thầy hiệu trưởng rơi vào tình thế khó xử: "Tôi biết trong chuyện này ai cũng có lỗi. Nhưng năm người đánh một người, nhìn thế nào cũng thấy chuyện này không công bằng."

"Ý thầy là con của chúng tôi sai? Này, thầy nhìn đi. Cổ của con bé vẫn còn để lại dấu tay này." Một người phản bác.

Khánh Dương không mấy quan tâm đến sự bất bình và tranh cãi của người lớn. Cô ngồi bắt chéo chân, bình thản xem lại bộ móng đã bị gãy của mình. Khánh Dương vẫn mặc bộ đồng phục bị rách và thấm đẫm nước màu, khoác thêm áo vest của Cảnh Nguyên bên ngoài, vừa đủ lịch sự nhưng lại không đủ để che giấu được sự thật đang phơi bày trước tất cả mọi người. Đây là bằng chứng rõ ràng nhất sau trận ẩu đả vừa rồi. Cô chính là nạn nhânchứ không phải những người còn lại.

Cuộc tranh cãi nổ ra, thầy hiệu trưởng cố gắng khuyên nhủ mà không thành. Khánh Dương nghe đến lùng bùng lỗ tai.

"Ba mẹ nó đâu? Sao không đến?" Một người hỏi.

"Ba mẹ tôi đi công tác rồi."

Khánh Dương nhìn mọi người xung quanh bằng ánh mắt đầy khinh thường và thách thức. Vai diễn nạn nhân chỉ để làm màu ở chốn công cộng với mục đích bảo toàn hình ảnh trà xanh cô đã tốn công xây dựng vài tháng vừa qua. Vở kịch này đã tới lúc hạ màn rồi. Kể từ bây giờ trở đi, Khánh Dương sẽ quay lại với hình ảnh học sinh cá biệt nắm quyền lực trong tay. Có lẽ dáng vẻ hống hách và không xem ai ra gì phù hợp với cô hơn.

Khánh Dương cảm thấy có chút bi ai. Từ khi về nước tới giờ, cô thật sự chỉ muốn trải qua một cuộc sống học đường nhẹ nhàng và bình yên, nhưng lúc nào cũng sẽ có người đến gây sự với cô trước. Dù cô chọn cách phản ứng nào đi nữa thì cũng không thể tránh khỏi những chuyện phiền phức tìm đến mình.

Có lẽ vở kịch trà xanh đã mang đến tác dụng ngược. Thời điểm ở trường cũ, ngay khi vừa mới nhập học Khánh Dương đã không ngần ngại thể hiện sự khó ở của bản thân nên không có gì đặc biệt xảy ra. Bây giờ qua trường mới, một mặt thì giả vờ ngây thơ thánh thiện, một mặt thì mập mờ với hotboy trường, cũng khó tránh rước họa vào thân.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...