🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 19: Chap 18: Bị Đánh

Cảnh báo: Cảnh đánh nhau, bạo lực 16+. Buff nhân vật chính quá đà, có thể gây phản cảm.

***

Khi Khánh Dương chạy đến lớp học tự chọn thì chuông báo vào tiết đã vang lên. Cô bước vào lớp, âm thầm hối hận vì đã tốt bụng nhận lời giúp đỡ Thùy Chi từ Việt Anh. Giờ thì hay rồi, lớp đã hết chỗ. Khánh Dương căng mắt ra tìm, cuối cùng cũng còn một ghế không có người ngồi. Cô vội vàng bước về hướng đó trong ánh mắt tò mò dõi theo của mọi người xung quanh.

Chỗ ngồi duy nhất còn trống trong lớp là vị trí bên cạnh Nguyên Khang. Lớp học tự chọn này không chỉ có lớp 11A mà còn có thành viên của những lớp khác. Chỉ là danh tiếng "tốt đẹp" của Nguyên Khang đã đồn đi quá xa nên không ai dám ngồi cạnh cậu. Khi trong lớp chỉ còn một chỗ ngồi duy nhất bên cạnh Nguyên Khang, người bình thường sẽ sang lớp khác mượn ghế để ngồi ghép bàn chứ không ai dám ngồi vào chỗ trống cấm kỵ đó.

Chuyện Nguyên Khang dùng sơn đỏ xịt lên bàn người dám bước vào lãnh địa của cậu đã bị đồn đi khắp trường, không ai là không biết. Vì vậy khi mọi người nhìn thấy Khánh Dương không mượn ghế mà trực tiếp đến chỗ còn trống để ngồi thì không khỏi lo lắng thay cho cô. Điều này khiến nhiều người cho rằng cô ỷ vào sự thân thiết với Hoàng Nam nên mới làm như vậy.

Ngay khi Khánh Dương bước đến, còn chưa kịp mở lời thì Nguyên Khang đã chủ động lấy ba-lô ra khỏi ghế ngồi. Khánh Dương xem đây là điều hiển nhiên, cứ thế mà ngồi xuống. Cả lớp học được một phen sửng sốt. Bọn họ gặp ảo giác rồi chăng? Nguyên Khang vậy mà lại chủ động lấy ba-lô sang một bên. Hơn nữa Khánh Dương lại thật sự dám ngồi ở chỗ đó. Thế giới này thay đổi mất rồi.

Khánh Dương ngồi xuống ghế, không quan tâm bản thân mình khiến cả lớp khiếp sợ như thế nào, nhanh chóng lấy laptop và sách vở ra, chuẩn bị sẵn sàng cho giờ học. Mọi người xung quanh nín thở nhìn về phía hai người bọn họ, nhưng chờ mãi vẫn không có chuyện gì xảy ra. Ngay cả một cái nhíu mày Nguyên Khang cũng không làm, nói gì đến chuyện cãi nhau rồi buông lời đe dọa như Thùy Chi hôm nọ.

Khánh Dương hỏi Nguyên Khang trong lúc giáo viên phát tài liệu học tập: "Ngọn gió nào đã khiến cậu chọn học môn này vậy?"

"Bị bắt học."

"Hèn gì. Còn tưởng cậu đam mê, học để nối nghiệp cô Hương chứ."

Nguyên Khang lắc đầu. Cậu chưa ghét lĩnh vực này đã là điều may mắn, còn thích thì không bao giờ.

"Mà không muốn thử chống đối một lần sao?"

Khánh Dương biết về chuyện của gia đình Nguyên Khang một cách đại khái. Từ bé cô đã cảm thấy mẹ của Nguyên Khang là một người phụ nữ vô cùng đáng sợ. Dù chỉ tiếp xúc vài lần cũng đủ khiến cô căng thẳng và áp lực. Có vài lần Khánh Dương tự hỏi Nguyên Khang đã làm như thế nào để sống đến ngày hôm nay.

"Vô dụng thôi. Tôi đã thử và bà ấy suýt nữa là nhảy lầu."

Nguyên Khang kể bằng giọng nói hờ hững và lạnh nhạt. Cảm xúc của cậu đã sớm trở nên chai sạn. Bình thường Nguyên Khang không bao giờ chia sẻ chuyện này với ai. Nhưng Khánh Dương thì đâu được tính là người xa lạ gì. Cô đã gặp mẹ của cậu vài lần, hiển nhiên cũng biết được tính cách cực đoan của bà.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...