Chương 18: Chap 17: Hội Học Sinh
Giờ ăn trưa của trường Silver là một trong những thời điểm được mong chờ nhất trong ngày, nhất là vào thứ hai, khi tâm trạng của mọi người vẫn còn bị ảnh hưởng bởi cuối tuần đầy vui vẻ vừa trôi qua. Hôm nay là ngày diễn ra cuộc họp đầu tiên trong năm học mới của hội học sinh. Đến giờ ăn trưa chỉ có Khánh Dương cùng Minh Quân và Bảo Huy xuống căn tin, Hoàng Nam rời khỏi lớp sau giờ giải lao, vẫn chưa quay trở lại.
Sau một hồi quan sát và đưa ra chiến lược tranh giành, Bảo Huy đã nhanh chóng chiếm được một bàn trống trong khu vực đông đúc. "Để mình ngồi giữ chỗ cho, hai người đi mua đồ ăn đi." Bảo Huy nói, nỗ lực thực hiện nhiệm vụ cao cả của bản thân trong giờ ăn trưa mỗi ngày, còn Minh Quân đi cùng Khánh Dương đến khu vực gọi món.
Căn tin của trường Silver được thiết kế dựa theo khu vực ăn uống trong các trung tâm thương mại. Ở giữa là khu vực bàn ăn được bao bọc xung quanh bởi nhà hàng và một số quầy ăn lưu động. Trường cũng có dịch vụ đăng ký phần ăn cố định nhưng không được yêu thích cho lắm, đa số học sinh vẫn ưa chuộng các nhà hàng có chi nhánh trong trường hơn.
Minh Quân vừa đi vừa kiểm tra điện thoại xem có tin nhắn dặn dò của Hoàng Nam hay không. Cậu cảm thấy có chút khó hiểu, bình thường những khi Hoàng Nam có việc đi đâu đó đều sẽ nhờ cậu mua đồ ăn trưa dùm, nhưng hôm nay lại im hơi lặng tiếng. Hay là đi ăn riêng với hội học sinh rồi nhỉ?
"Hôm nay không thấy lớp trưởng nhờ vả mua đồ ăn ta."
"Nam có nhắn mình rồi." Khánh Dương giải đáp thắc mắc cho Minh Quân. Cậu nhìn cô với ánh mắt đầy thâm thúy, tựa như đã hiểu ra điều gì đó.
"Từ giờ giao thằng Nam cho cậu nhé."
Làm sao Khánh Dương không biết Minh Quân đang ám chỉ cái gì, nhưng vì giữa cô và Hoàng Nam cũng chưa có gì rõ ràng nên cô vẫn giả vờ như không hiểu. "Đừng nói vậy chứ. Mọi người đều là bạn của nhau mà."
Minh Quân không buồn cãi lại, để cậu xem Hoàng Nam và Khánh Dương duy trì tình trạng không rõ ràng này được bao lâu.
Minh Quân đi dạo một vòng rồi dừng lại ở nhà hàng bán bún bò Huế, mở miệng gọi món như một cái máy: "Hai tô đặc biệt, một tô không hành, không cay, không giò, thêm thịt, thêm chả."
Khánh Dương đang đọc thực đơn phải quay lại nhìn Minh Quân một cách đầy khiếp sợ: "Là của cậu hay Huy vậy?"
"Tất nhiên là của thằng Huy rồi. Mình ăn uống dễ lắm."
Minh Quân đáp trong lúc trả tiền. Tuy lời nói có chút bất mãn nhưng Khánh Dương lại cảm thấy Minh Quân đã quá quen với chuyện này. Cô cũng phải khâm phục Minh Quân vài phần, để nhớ được sở thích ăn uống của bạn bè một cách vô cùng chi tiết không sót một điểm nào như vậy thì phải vô cùng thân thiết.
"Nhưng cậu nhớ cũng kỹ thật đấy."
"Có gì đâu. Gọi ra không đúng thì không chịu ăn, nên phải nhớ thôi."
Sao Khánh Dương lại cảm thấy có điều gì đó không được đúng lắm giữa Minh Quân và Bảo Huy nhỉ. Bình thường Minh Quân có thể được xem là khó tính, thường xuyên phàn nàn và đá xéo người khác. Đúng là cậu vẫn không nương tình gì với Bảo Huy, nhưng sao với chuyện này lại dễ dàng chấp nhận như vậy. Khánh Dương càng suy nghĩ lại càng thấy có điểm đáng ngờ, nhưng cô lại nhanh chóng xua đi suy nghĩ này. Có lẽ cô đã nghĩ nhiều rồi.
Bình luận