🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ

[Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ


Chương 50: 50

"Tước nhi, nàng còn thấy khó chịu nữa không? Tuy rằng ở trong phòng nhưng vẫn nên mặc ấm một chút, đề phòng tái phát nhiễm bệnh vẫn tốt hơn." Kỳ Tử Nhạc vừa bước vào tẩm điện vừa thấy Dạ Vi Tước liền quan tâm nói ngay.

"Ta không sao nàng không cần phải lo lắng, vả lại phòng được bố trí rất nhiều chậu than không có đến mức lạnh lẽo." Dạ Vi Tước môi hơi dương lên mỉm cười đáp lời.

"Tước nhi, ta muốn nghe nàng đàn một khúc, nàng đàn cho ta nghe có được không?"

Kỳ Tử Nhạc ánh mắt tha thiết nhìn Dạ Vi Tước, giọng nói khẩn cầu nhẹ như gió.

Lúc trưa, không biết xuất phát từ đâu lại có tiếng đàn vờn quanh khắp nơi, mà thanh âm khúc nhạc nghe vô cùng buồn bã, làm cho lòng người cũng chùn xuống theo, tiếng đàn vang vọng khắp nơi Kim Ninh, trong lòng liền có dự đoán là chỗ của hoàng hậu.

Nghĩ như vậy nàng mới tiến về phía tẩm điện, tiếng nhạc lại càng rõ hơn, cuối cùng cũng chắc chắn được là do ai gảy. Chỉ là một lần nghe thấy đã muốn ngắm sâu trong tâm trí, âm thanh thê thương cứ như vậy vang vọng bên tai.

Kỳ Tử Nhạc vẫn đứng ở một góc lẳng lặng lắng nghe, tâm không khỏi đau đớn, nếu có thể, nàng chỉ mong người sẽ vì mình mà gảy một khúc nhạc, một khúc nhạc chỉ dành riêng cho mình nàng.

Dạ Vi Tước nhìn đến Kỳ Tử Nhạc đang chăm chăm nhìn mình, không có lí do nào để mà đi từ chối, chỉ nhẹ nhàng gật đầu xem như đồng ý.

Nhanh chóng ngồi xuống chỗ được  đặt huyền cầm, mười ngón tay Dạ Vi Tước bắt đầu dịch chuyển, tiếng ngân bắt đầu vang lên, ngón tay linh hoạt di chuyển trên dây đàn, tao nhã lịch thiệp, tạo nên thanh âm kì ảo, tiếng nhạc ngân lên vang vọng đến chân tâm, truyền qua tai thấm sâu vào đại não, một khúc nhạc nghe không ra buồn vui, có gì đó vấn vương, có gì đó hơi sâu lắng, không phải đoạn nhạc thê lương, cũng không phải vui tươi, cứ như bình bình vang vọng.

Kỳ Tử Nhạc nhìn Dạ Vi Tước hơi cuối đầu chăm chú vào đàn ngọc, tâm không khỏi nhảy dựng lên, nhìn nàng đến mức ngây ngẩn.

Dạ Vi Tước kết thúc khúc nhạc, xem như đã đáp ứng điều muốn của Kỳ Tử Nhạc, nàng rời chỗ vừa gảy đàn, đi đến trước mắt Kỳ Tử Nhạc.

"Tước nhi, quá hay rồi." Kỳ Tử Nhạc phấn khích nhìn nàng nói, cầm nhân cầm nghệ quả thực không thể xem thường, dịu dàng lưu loát, uyển chuyển lưu luyến, trước kia nàng rất thường được nghe nương gảy cầm, mà cầm nghệ của nương quả thực rất điêu luyện, nhưng hôm nay nghe hoàng hậu gảy huyền cầm thực lòng mà nói cảm giác rất khác lạ.

"Mỗi ngày nàng đều đàn cho ta nghe có được không?" Sau này mỗi ngày đều chạy đến đây nghe đàn, chỉ nghĩ thôi đã vô cùng hạnh phúc.

Dạ Vi Tước vừa nghe đề nghị sắc mặt hơi hơi khó coi, cái gì mà mỗi ngày, đề nghị này rõ ràng quá đáng, nhưng rốt cuộc vẫn nhẹ giọng nói, "Mỗi ngày thì không được nhưng bất quá thỉnh thoảng. Thỉnh thoảng nghe sẽ thấy hay, nhiều quá sẽ trở nên nhàm chán."

"Nàng đồng ý là tốt rồi." Kỳ Tử Nhạc ngữ khí hài lòng đáp, dù sao đồng ý vẫn hơn là không, còn định nói gì đó nhưng chợt nghe người đối diện nói.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...