🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ

[Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ


Chương 45: 45

Thời gian trôi qua rất mau mới đó đã qua hết mùa thu, cơn gió mùa đông mang đến rất lạnh lẽo, thời tiết trở nên lạnh dần, bầu trời ngã sang màu trời nhạt hơn, ánh nắng ít dần đi không còn chói chang như thường khi nữa.

Công việc ở Kim Ninh Cung nhiều hơn thường khi, cung nữ tất bậc mang y phục giữ ấm đến cho nương nương, chậu than được đặt ở tẩm điện rất nhiều, phòng ngủ nương nương cũng được đặt mấy cái chậu than, thời tiết trở lạnh, điều bọn họ sợ nhất chính là sức khỏe của Hoàng hậu nương nương, người rất dễ bị cảm lạnh.

"Nương nương Kỳ Tử Nhạc lại mang thứ gì đó đặt ở thư phòng của người." Cung Sa đi theo sau Dạ Vi Tước nói. Hiện tại các nàng đang cùng nương nương đi đến thư phòng.

Dạ Vi Tước thật không biết phải nói bao nhiêu lần nữa Kỳ Tử Nhạc mới chịu nghe đây!

Bước vào trong thư phòng, trên bàn đặt vật gì đó, Dạ Vi Tước không rõ nhưng theo như lời Cung Sa nói, là đồ Kỳ Tử Nhạc mang đến. Dạ Vi Tước lắc đầu, đi đến mở thử xem là thứ gì, không ngờ vừa mở ra liền bị chấn động không nhỏ, là một bức tranh, mà tranh này vô cùng đẹp.

Dạ Vi Tước chưa kịp hoàn hồn, người mang bức tranh đã xuất hiện ngay cửa, bạch y nữ tử tay còn cầm theo túi giấy màu vàng đi đến trước mặt Dạ Vi Tước.

"Sao vậy? Sao lại nhìn ta bằng ánh mắt như vậy?" Kỳ Tử Nhạc ngơ ngác nhìn Dạ Vi Tước đang nhìn chăm chăm mình. Không lẽ mình mặc y phục nữ nhi kinh diễm đến như vậy? Nhưng nàng nhớ nàng mặc rất nhiều lần lắm rồi, chỉ trừ việc lúc sáng vào cung giả nam trang, còn lại đều là bộ dáng thật của nàng.

Không chỉ Dạ Vi Tước nhìn chăm chăm Kỳ Tử Nhạc mà còn có Cung Sa và Lạc Mạn nhìn nàng. Tự hỏi rằng Kỳ Tử Nhạc rốt cục là người hay là thần tiên. Sao nàng lại có thể dễ dàng tìm được nhiều thứ hoa lệ quý hiếm như vậy?

"Tranh này...nàng tại sao lại có được nó? Tử Nhạc nói thật cho ta nghe." Dạ Vi Tước đầy bụng lo lắng, nàng chỉ sợ người kia ít nhiều gặp nguy hiểm, tuy rằng nàng rất thích tranh, nhưng thực chất mà nói có cũng được không có cũng không sao.

"Thật sự không khó khăn lắm, chỉ là ta may mắn đấu giá có được."

Dừng một chút, Kỳ Tử Nhạc liền nở nụ cười tươi, "Nàng là đang lo lắng cho ta sao?"

Dạ Vi Tước nhìn bộ mặt cười thỏa mãn kia liền thấy đáng ghét, không thèm trả lời nàng.

Không nhận được câu trả lời từ Dạ Vi Tước cũng không sao, nhưng xác định vừa rồi là lo lắng cho mình, Kỳ Tử Nhạc không để ý, chuyển sang chuyện khác, đặt túi giấy lên bàn, nói: "Ta có mang theo trà hoa tiên đến cho nàng."

Dạ Vi Tước nghe vậy liền ngẩng cao đầu, lập tức nhướn đôi mày, linh quang vừa loé qua tia bất ngờ, cùng lúc đem hai chuyện khó tin mang đến, Dạ Vi Tước thật sự đơ người ra rồi.

"Lạc Mạn có thể giúp ta pha trà không?" Kỳ Tử Nhạc quay sang Lạc Mạn dùng thanh âm nhỏ nhẹ nói với nàng, nhờ vã đương nhiên phải biết điều một chút thì nàng may ra sẽ giúp. Cũng may Lạc Mạn không chối từ, cầm lấy túi giấy đi ngự thiện phòng, Cung Sa thấy nàng đi, cũng không muốn ở lại, đi ra bên ngoài cửa canh giữ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...