🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ

[Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ


Chương 35: 35

Hoàng hôn buông xuống ánh sáng dần dần tiêu tan sắc trời chỉ còn lại màu xanh thẫm.

Kỳ Tử Nhạc mơ màng tỉnh lại, linh quang từ từ hé mở, đợi đến khi tỉnh táo hơn đã là một lúc sau, nheo nheo mắt vài cái nhìn quanh mới ý thức được mình đang ở một nơi xa lạ, đây là đâu? đây rõ ràng không phải phòng của nàng?

Trong đầu từ từ nhớ lại mọi chuyện, lúc đó ngã xuống nàng vẫn còn ở trong cung vậy là ai đã cứu nàng? nhìn lại chỉ thấy nàng đang ở trong một căn phòng rộng lớn, nhìn chung đây không phải là nơi bình thường, như chợt nhớ ra gì đó vội xốc chăn lên nhìn xuống y phục, sắc mặt vốn đã xanh xao, môi khô nức nhưng lại bị dọa cho một phen kinh hãi đến nỗi trên mặt lúc này không còn một giọt máu huyết nào. Y phục của nàng đã bị ai đổi? Thân phận của nàng? Chẳng lẽ đã bị phát hiện? Kỳ Tử Nhạc trong đầu đang lúc hỗn loạn thì chợt nghe có người mở cửa.

"Nương nương, xem ra chưa tỉnh." Tiếng của một cung nữ vang lên.

"Chắc cũng sắp tỉnh rồi. Ngươi mau đi chuẩn bị ít cháo sẵn tiện lấy thêm mấy chậu than nữa đi."

"Dạ nương nương."

Kỳ Tử Nhạc nằm nhắm mắt ở trên giường, nghe vị cung nữ kia gọi hai chữ 'nương nương' làm cho nàng khinh hồn bạc vía, là vị nương nương nào chứ? Nhưng mà khi nghe vị nương nương này nói chuyện hình như là đã nghe qua ở đâu rồi, vị cung nữ đó đi rồi Kỳ Tử Nhạc mới mở mắt ra, mở ra liền thấy trước mắt mình một thân cung bào xanh thẫm...thì ra là Liễu phi nương nương, thảo nào giọng nói lại quen đến như vậy.

"Ngươi tỉnh rồi sao?" Liễu Yên Nhược nhìn đến lại thấy người nằm trên giường mở mắt, liền tiến đến gần hỏi.

Kỳ Tử Nhạc nhìn Liễu Yên Nhược, trong mắt nàng mang theo vài phần phức tạp không rõ trong đó, Kỳ Tử Nhạc biết là vì sao, không kiên dè nói thẳng: "Nương nương trước đa tạ đã cứu ta, nương nương chắc hẳn đã biết thân phận của ta? Người muốn thế nào?"

Liễu Yên Nhược đối với lời nói của Kỳ Tử Nhạc chỉ cười nhẹ, người này lần nào cũng làm cho nàng không hiểu được, là do nàng lúc sáng vô tình thấy y nằm trên mặt đất nên mới kêu người cứu về, thân phận đương nhiên là nàng biết nhưng có ai lại tỉnh như vậy không? Còn hỏi nàng muốn thế nào? Qủa nhiên không sợ chết a, lá gan chắc cũng lớn bằng trời.

"Không cần lo lắng. Nể tình lúc trước ngươi đã giúp bản cung, bây giờ chỉ cần nói cho bản cung biết ngươi phẫn nam trang vào cung để làm gì? bản cung sẽ không truy cứu, thấy sao?" Liễu Yên Nhược nhướn mi hỏi, đưa ra đề nghị của mình.

Kỳ Tử Nhạc suy nghĩ một lúc mới đắn đo hỏi: "Chuyện này chỉ có nương nương biết hay là còn ai nữa không?"

Liễu Yên Nhược nhếch môi cười: "Chỉ có bản cung và nữ tì bên cạnh biết, hôm qua là do nàng thay y phục cho ngươi mà nàng là người cạnh bản cung từ khi bản cung mới vào cung, chuyện này cứ yên tâm."

"Ta phẫn nam trang thật ra là để vào đây tiếp cận một người." Kỳ Tử Nhạc nghe vậy mới yên tâm, nói.

"Muốn tiếp cận sao? Vậy người đó là ai chứ?" Liễu Yên Nhược ngạc nhiên nhướn mày hỏi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...