🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ

[Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ


Chương 34: 34

Thời gian trôi qua đi nhanh chóng, sắc trời cũng đã dần dần sáng, thế nhưng vẫn thấy Kỳ Tử Nhạc còn ngồi nguyên ở hành lang đó, hai tay ôm lấy một ống trúc nhỏ dài, bên cạnh còn mảnh vỡ của bát canh gừng đêm qua.

Không hiểu từ lúc nào mà trên bầu trời lại có nhiều mây đen kéo đến như vậy, bao phủ xám xịt cả một bầu trời, gió cũng bắt đầu thổi đến, từng trận từng trận, gió đến như vũ bão muốn thổi bay đi tất cả, sau đó là mưa kéo đến, hạt mưa bao phủ toàn bộ nơi đây.

Gió mưa gào thét bên tai không ngừng, nhưng Kỳ Tử Nhạc vẫn ngồi im một chỗ, khư khư ôm lấy ống trúc nhỏ trong lòng.

Bộ dạng nhắm mắt tịnh thần không có rời đi, tuy nói là ngồi bên trong hành lang, nhưng không có nghĩa là không bị mưa gió tạc vào, nàng là người đương nhiên nàng cũng biết lạnh, thân thể này kịch liệt phản đối muốn rời đi, nhưng là trái tim lại không cho phép, lòng vì chuyện kia mà vẫn còn rất nóng giận.

Chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh Dạ Vi Tước đối xử ôn nhu dịu dàng với Liêu Đan Thiệp, tâm nàng đột nhiên lại rất ganh tị, cảm giác khó chịu này thật không diễn tả thành lời.

Một trận mưa này có biết bao nhiêu lạnh lẽo, nhưng lại muốn hứng chịu hết thảy, rốt cục nàng có phải quá ngu ngốc không?

Mưa gió gào thét dữ dội, cuối cùng cũng qua đi, mây đen kéo đi hết, trả lại một bầu trời đẹp đẽ như trước, trời lúc này cũng đã sáng.

Cung Sa, Lạc Mạn sau khi hầu hạ nương nương rửa mặt xong, hai người từ bên trong điện mở cửa bước ra, muốn đến ngự thiện phòng để chuẩn bị canh nóng.

Chỉ là vừa đi được vài bước, liền kinh hãy dừng lại, trong miệng các nàng lắp bắp nhưng lại không nói ra được chữ nào, hai người lúc này hoàn toàn biến sắc, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng.

Kỳ Tử Nhạc thân thể ước sũng, sắc mặt tái nhợt đang ngồi co rút dựa vào tường, các nàng thật không biết hắn có phải là người không, không lẽ suốt đêm qua hắn đều ngồi ở đây?

Lạc Mạn vội vàng chạy đến nơi của Kỳ Tử Nhạc vỗ vỗ vào vai nàng kêu một tiếng:

"Kỳ Tử Nhạc...Kỳ Tử Nhạc...!"

Dường như nàng đã ngất xỉu rồi, các nàng lay động như thế nào thì nàng vẫn không cử động.

"Kỳ Tử Nhạc mau tỉnh lại!"

Lạc Mạn tiếp tục cố kêu thêm vài tiếng nữa, mới thấy Kỳ Tử Nhạc cử động, đợi đến khi thấy Kỳ Tử Nhạc chậm rãi mở mắt ra mới tiếp tục nói: "Ngươi tại sao không trở về mà còn ở đây nữa? Ngươi điên rồi có đúng không?"

"Hay là vào bẩm báo nương nương trước đã." Cung Sa chần chờ nói nhỏ.

Chuyện như vậy bẩm báo nương nương thì tốt hơn, các nàng không có quyền tự quyết, mà mang Kỳ Tử Nhạc vào bên trong, tốt nhất là để nương nương ban lệnh.

Hai người lập tức trở vào trong tẩm điện.

Vào bên trong Lạc Mạn đứng trước mặt Dạ Vi Tước ấp úng nói: "Nương nương...Kỳ Tử Nhạc hắn... hắn..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...