Chương 32: 32
Ngự Hoa Viên.
Buổi sáng ở hoa viên không khí rất thoáng đãng mát mẻ. Không biết nàng thức dậy từ lúc nào, mà sáng sớm đã xuất hiện thân ảnh bé nhỏ chạy tung tăng vui đùa phía trước. Khuôn mặt trắng hồng lộ rõ vui vẻ, cái miệng nhỏ nhắn kia còn không ngừng ríu rít mỉm cười.
Liêu Vân Tâm không biết vừa nhìn thấy cái gì, vốn đang chạy thẳng, nhưng bất chợt nàng chuyển hướng, xoay người chạy về phía bên kia. Tình huống bất ngờ này làm cho cung nữ thái giám phía sau không kịp phản ứng, mới đó mà tiểu công chúa đã chạy xa một đoạn rồi.
Liêu Vân Tâm chạy một mạch đến nơi mình muốn đến, chỉ thấy trước mắt có một người cung bào đỏ thẩm vô cùng xinh đẹp đứng ở đó.
Liêu Vân Tâm theo quy phép đi đến trước mặt người kia hơi cuối người hành lễ: "Tâm nhi tham kiến Hoàng hậu nương nương."
"Tâm nhi mau miễn lễ." Dạ Vi Tước vừa nhìn thấy tiểu hài bước đến hành lễ, trên gương mặt liền có chút bất ngờ, vội cuối người, nâng đỡ hai cánh tay nhỏ bé, cho nàng đứng thẳng người dậy.
Lúc nãy không hiểu sao trong lòng lại nổi hứng muốn đi ra ngoài, tâm trạng nàng hôm nay đặc biệt rất tốt, trùng hợp khí trời cũng thực mát mẻ nên mới đi dạo trong ngự hoa viên một chút. Không ngờ rằng ra đây sẽ gặp được hài tử này, cũng lâu rồi nàng không gặp đứa nhỏ này, bây giờ nhìn lại đã thấy nàng lớn lên không ít.
"Tâm nhi sao lại ở đây? Con ra đây để dạo cảnh sao?"
Liêu Vân Tâm đứng thẳng người, ngước nhìn hoàng hậu gật đầu chu chu môi nói: "Đúng vậy a, nhưng mà mẫu hậu cũng giống như Tâm nhi sao? Cũng đi dạo sao?"
Dạ Vi Tước gật đầu, nghe được giọng nói non nớt trong trẻo phát ra từ cái miệng nhỏ nhắn kia, trên môi không nhịn được mà nhoẽn miệng cười, sao nàng có thể khả ái đáng yêu đến như vậy cơ chứ.
"Tâm nhi hôm nay dám đi một mình sao? Mẫu phi không đi cùng con sao?"
"Ừm...lúc nãy con vốn định xin mẫu phi dẫn đi, nhưng mà mẫu phi nói phải chuẩn bị tiệc mừng của Hoàng cô nên không đi cùng con được." Liêu Vân Tâm chu môi đảo mắt qua bên đây rồi lại bên kia nói. Nói xong liền ngẩng đầu lên nhìn Dạ Vi Tước, sau đó còn dùng hai tay mình bắt lấy tay người lắc lắc: "Nhưng mà mẫu hậu nhìn xem, xem Tâm nhi lớn chừng này rồi, có thể tự đi một mình được rồi. Con đi dạo cùng với mẫu hậu có được không?"
Dạ Vi Tước gật đầu, nâng cánh tay xoa xoa đầu nàng cười nói: "Xem ra Tâm nhi lớn thật rồi, đương nhiên là có thể tự đi rồi."
Nàng chỉ là đứa nhỏ mới bốn tuổi nhưng lại có tư chất thông minh hiểu chuyện như vậy. Cách nói chuyện lại rất đáng yêu, khuôn mặt non nớt luôn luôn nở nụ cười hồn nhiên, thật sự quá mức khả ái.
Dạ Vi Tước mỉm cười chạm vào bàn tay nhỏ nhắn ấm áp kia, cảm giác nhỏ nhắn mềm mại bao trùm lấy lòng bàn tay.
Dạ Vi Tước nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé, dắt nàng đi dạo quanh ngự hoa viên cùng mình.
Dạ Vi Tước môi nở nụ cười vui vẻ, nhưng trong lòng ẩn chứa ưu thương, vì một cái nắm tay nhỏ bé, vì hình ảnh thân quen này mà làm bao nhiêu kí ức trổi dậy.
Bạn thấy sao?