🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ

[Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ


Chương 29: 29

"Nếu nàng đã không muốn, vậy sau này ta sẽ không ép buộc nàng nữa. Xem như cái gì cũng chưa tồn tại đi!" Kỳ Tử Nhạc dứt khoát một lời nói ra.

"Đây là do ngươi tự nói, từ nay về sau không được ép buộc bản cung nữa, ngươi và bản cung nên không gặp thì tốt hơn, nói được phải giữ lời được!" Dạ Vi Tước trên mặt không có nửa điểm hoà khí, trong lời nói lại thấp thoáng tia lửa giận.

Kỳ Tử Nhạc vừa nghe nàng nói xong trong mắt cơ hồ có ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội, tay nắm chặt thành quyền, chỉ một bước đã ép sát được nàng.

"Ngươi định làm gì, chẳng phải một lời đã nói sao?" Thấy Kỳ Tử Nhạc tiến lại gần mình, Dạ Vi Tước hoảng hốt lùi về sau, nhìn vẻ mặt của người trước mặt lúc này không khỏi hoảng sợ.

Kỳ Tử Nhạc không trả lời nàng, từ đầu tới cuối tầm mắt cũng không rời khỏi khuôn mặt nàng, bước thêm một bước lại gần thêm một chút, bức đến khi Dạ Vi Tước không lui được nữa, cuối cùng áp sát nàng vào bức tường lạnh lẽo phía sau.

Dạ Vi Tước bị dồn đến đường cùng, lưng đã dựa hẳn vào tường, nhưng vẫn cố gắng giữ vững phong thái uy nghiêm, nghiêm mặt, chống lại ánh mắt của Kỳ Tử Nhạc: "Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"

Kỳ Tử Nhạc chống hai tay lên tường, rất là tức giận, định lớn tiếng nói nhưng lời đến miệng lại không thốt ra được, nhìn đến dung mạo trước mắt không hiểu sao lại làm cho nàng bất lực, muốn trách nhưng không nỡ.

Phải hít thở đều đều cho tâm bình khí hòa, một lúc sau mới mở miệng, lúc này giống như đã trở thành một người khác, ánh mắt cũng chuyển biến ưu thương: "Tại sao nàng lại có thể nhẫn tâm với ta như vậy? Ta đã rất cố gắng rồi mà, nàng vẫn không thấy sao?"

"Nhẫn tâm, ta khi nào nhẫn tâm? Những lời lúc nãy là do ai nói? Đều là tự mình nói không phải sao? Giờ lại đổ lỗi cho ta nhẫn tâm, ta nhẫn tâm ở chỗ nào?" Dạ Vi Tước nhướn mi hỏi, trực tiếp nhìn nàng, lại bị ánh mắt đó làm cho ảnh hưởng không ít. Kỳ Tử Nhạc chính là kẻ luôn miệng nói rất hay nhưng những hành động hoàn toàn đi ngược lại, chỉ mới gặp chút khó khăn đã muốn nhụt chí muốn từ bỏ.

Kỳ Tử Nhạc suy tư một hồi, cuối cùng cũng hiểu ra được vấn đề, cười cười cắn môi nói: "Lúc nãy là giận quá nên mới nói đại như vậy thôi, dù nàng đồng ý hay không, thì cả đời này ta vẫn đeo bám lấy nàng không buông đâu!"

Vài âm tiết cuối cùng Kỳ Tử Nhạc cố ý nhấn rất mạnh. Biểu cảm khuôn mặt biến hoá nhanh như chóp, lúc nãy còn bày ra bộ mặt bi thương bất tận, bây giờ đã chuyển sang gương mặt cùng biểu cảm hết sức quen thuộc, hết sức vô lại.

"Không nói đến chuyện này nữa, có gì để sau hẳn nói, mau thả ta ra!" Dạ Vi Tước hoàn toàn không để ý lời nàng vừa nói vào tai, tính sơ sơ cũng nghe nàng nói mấy lần rồi, chỉ quan tâm đến tình cảnh hiện tại, nói thế nào cũng không thể kéo dài được nữa, đành phải thấp giọng ra lệnh, đây là hoa viên Kim Ninh Cung sao có thể tùy tiện như vậy được, nếu để người khác thấy không biết sẽ thành cái dạng gì, nàng thật không dám tưởng tượng sâu xa hơn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...