🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ

[Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ


Chương 25: 25

Sáng hôm sau Dạ Vi Tước thức dậy rất đúng giờ, nàng vốn là người sống tuân theo phép tắc, kỉ cương rõ ràng, nên đã quy định trước giờ thìn (trước 7A.m) là phải thức dậy, tuy rằng đêm qua không ngủ được nhưng hôm nay cũng không ngoại lệ.

Dạ Vi Tước hôm nay mặc cung y màu xanh đậm, tóc kết cũng rất đơn giản, trang điểm cũng rất nhẹ nhàng, dùng điểm tâm sáng xong lại đưa tầm mắt nhìn ra ngoài, hôm nay không khí rất thoáng đãng, lại muốn ra ngoài dạo một chút.

Dạ Vi Tước chân chậm rãi bước trên nền đá, tiến về phía bắc hoa viên, nhưng là khung cảnh trước mắt hiện​ ra làm cho đôi chân nàng mau chóng khựng lại.

Rõ ràng là không thể tin những gì mình thấy, thực tại trước mắt làm nàng có chút không hấp thu được.

Dãy hoa trắng bao bọc quanh hồ lúc trước biến đâu mất rồi!? Bây giờ chỉ còn lại một ít hoa trắng, còn lại đều bị thay thế bằng nhiều hoa khác, mỗi một đoạn lại một màu hoa khác, quanh hồ đủ loại màu sắc rực rỡ đến quá chói mắt.

"Là ai làm?"

Dạ Vi Tước nhíu chặt mày, lạnh giọng, đủ để biết nàng hiện giờ có bao nhiêu tức giận.

Cung Sa nhìn theo hướng đó, cảnh tượng này cũng làm nàng kinh hồn, hốt hoảng vội trả lời.

"Hồi nương nương, hôm qua nô tỳ đi qua đây nhưng vẫn bình thường, không có thay đổi gì cả, nhưng hôm nay nó tại sao lại xuất hiện, nô tỳ thật sự...thật sự không biết!"

Dạ Vi Tước kìm chế cảm xúc bản thân, cảm thấy hỏi Cung Sa hay Lạc Mạn thì chắc chắn sẽ không có đáp án. Tập trung suy nghĩ một lúc, trong đầu dần khái quát được, Dạ Vi Tước cuối cùng cũng đoán ra được là ai làm. Trên đời này không có ai có gan lớn đến nỗi dám thay đổi cảnh vật ở Kim Ninh Cung, mà chưa hỏi ý kiến của nàng cả, hoàng Thượng lại càng không. Trên đời này chắc chỉ có một người duy nhất.

Dạ Vi Tước gọi Cung Sa lại gần mình, thanh âm rất nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe thấy: "Kỳ Tử Nhạc đã đến chưa?"

"Hồi nương nương, đã đến rồi." Cung Sa cũng thấp giọng cung kính đáp.

"Dẫn người lui xuống hết, sau đó gọi Kỳ Tử Nhạc đến đây cho bản cung."

Cung Sa gật đầu tuân mệnh, vừa đi một lúc, Kỳ Tử Nhạc rất mau đã xuất hiện ở đây, chạy đến vui vẻ: "Nàng tìm ta sao, có chuyện gì vậy?"

Dạ Vi Tước sắc mặt lạnh lùng, không trả lời Kỳ Tử Nhạc mà đi về phía trước, bước đến trước hồ mới dừng lại, đưa mắt nhìn dãy phong lan đỏ tươi đến chói mắt dưới chân mình. Từ khi nào mà nó lại ở đây? Quá mức loè loẹt chói mắt!

Kỳ Tử Nhạc thấy nàng bước đi cũng nhanh nhẹn bước theo sau, bước đến cạnh Dạ Vi Tước nhìn tác phẩm của mình rất là phấn khích: "Nàng thấy có đẹp không? Là..."

Kỳ Tử Nhạc chưa nói dứt lời đã bị Dạ Vi Tước cắt lời, thái độ rõ ràng tức giận: "Kỳ Tử Nhạc ngươi cũng thật to gan, chưa có ý bản cung mà dám tự tiện thay đổi hoa của bản cung! Ai cho ngươi cái quyền này?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...