🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ

[Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ


Chương 113: 113

Từ chỗ thái hậu rời khỏi, Kỳ Vương Khởi không vội trở về mà tìm một cái khách điếm lưu lại một đêm nghỉ ngơi, sáng sớm mới thu xếp hành lí khởi hành.

Đi một đoạn đường dày từ kinh thành trở về Lạc Dương, lúc vào môn có nghe hạ nhân nói tiểu Nhạc đã trở về.

Kỳ Vương Khởi nghe xong không nói chỉ bước đi, lặng lẽ thở dài não nề, mọi chuyện thật khiến cho người ta đau đầu.

Trong lòng âm thầm nghĩ phải giải quyết chuyện này thật sớm, nếu không đầu của lão già này sẽ nổ tung mất.

Buổi tối vừa đến, Kỳ Vương Khởi đã bước đều khắp nơi tìm người.

Từ xa đã thấy một bóng người ngồi ở bàn đá, Kỳ Vương Khởi vui vẻ bước đến gần, thì ra là ngồi ở đây dùng trà.

"Tiểu Nhạc... không được uống!" Kỳ Vương Khởi nhanh tay chặn cái tách đang định nâng lên cánh môi của nàng.

Trên bàn vốn là một cái ấm trắng sứ nhìn như đựng trà, nàng còn cầm một cái tách nhỏ, lão mới đinh ninh cho là nàng đang thưởng trà, không ngờ nhìn kĩ trong tách chỉ thấy một màu trắng, thứ trong ấm trắng là rượu mới đúng.

"Gia gia." Kỳ Tử Nhạc quay đầu nâng giọng bất ngờ, lập tức ngừng tay, để ngay cái tách xuống bàn.

"Gia gia đã nói bao nhiêu lần rồi?" Kỳ Vương Khởi nghiêm túc, vẻ mặt không hài lòng trách cứ, "Rượu không tốt cho cơ thể, con không được uống nó nhiều!"

"Cái này là rượu nhẹ, nó thật sự rất giống với trà, người xem bên trong còn có cả hương của hoa nữa, con cũng chỉ mới dùng có một chút, gia gia mau ngửi thử đi." Kỳ Tử Nhạc nghe vậy liền bày ra bô dạng ngoan ngoãn đáp, tay đưa tách đến trước mặt cho gia gia kiểm chứng lời mình vừa nói.

Kỳ Vương Khởi liếc mắt, không ngửi, bỏ qua cái tách trước mặt: "Ngươi nghĩ gia gia là đứa trẻ lên năm sao? Còn dám lừa đảo?"

Tay đang cầm cây quạt, Kỳ Vương Khởi không hề chần chừ cho ngay lên đầu kẻ trước mặt, đánh một cái rõ mạnh.

Kỳ Tử Nhạc bị đánh miệng a lên một tiếng ôm đầu kêu đau. Tuy vậy giây sau đã bỉu môi mở miệng nói, lời nói hờn trách nhưng miệng thì cười: "Con chỉ muốn đùa người một chút, cũng không cần phải đánh mạnh như vậy."

"Ngươi ăn nói hàm hồ thì phải đánh, sau này ngươi dám uống rượu nữa không thấy thì thôi nếu thấy được ta sẽ đánh chết ngươi!" Kỳ Vương Khởi hùng hồn nhấn mạnh đe đoạ Kỳ Tử Nhạc.

"Nhạc nhi nghe lời người mà!" Kỳ Tử Nhạc hất đi rượu trong tách chứng tỏ. Tay níu lấy ống tay của gia gia cho người ngồi xuống bên cạnh mình.

Kỳ Vương Khởi gật đầu vừa ý, ít ra cũng phải ngoan ngoãn như thế, công sức nuôi dưỡng bỏ ra cũng đáng lắm, vừa nghĩ đến chuyện hao tâm tổn lực vì nàng, Kỳ Vương Khởi chợt nhớ đến đôi mắt, từ hôm đó chữa trị nàng liền chạy mất tung tích, đến nay chưa có hỏi lại: "Mắt của Nhạc nhi sao rồi, có thấy điều gì bất thường hay khó chịu không?"

"Quả thực rất tốt, mắt của con đã trở lại như trước kia rồi, rốt cục cũng có thể nhìn lại mọi vật." Vừa nhắc mắt Kỳ Tử Nhạc ngay lập tức rưng xúc động, không nói hết biết bao nhiêu cảm động trong đó. Không biết bao lần gia gia vì nàng mà làm nhiều chuyện rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...