🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ

[Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ


Chương 104: 104

"Thực xin lỗi, đã làm dơ bẩn nơi này rồi."

Một lời nhẹ tênh từ khuôn miệng thốt lên, ai biết được Dạ Vi Tước đã cố bao nhiêu mới nói nên lời này.

Đau đớn so với trước kia còn nhiều hơn, lòng dâng lên đắng chát, hô hấp càng lúc càng khó khăn, Dạ Vi Tước cố hít một hơi, môi mỉm cười chua xót, hay bàn tay nắm chặt đến mức đau đớn.

Người trước mặt xa lạ quá, chắc không phải tiểu Nhạc của mình rồi. Dạ Vi Tước lần nữa mỉm cười, nụ cười đẹp đến mức khiến người ta điêu đứng, nhưng đi cùng nụ cười là cay đắng ngập tràn nơi khoé mắt.

Nghe được thanh âm mềm yếu đó lòng Kỳ Tử Nhạc lại nhói đau từng đợt. Nàng làm sao không biết lời nói của mình có bao nhiêu nặng nề, nhưng ai biết được nàng cũng đang tự xác muối vào vết thương đang rỉ máu của mình. Tựa hồ đau đớn chưa bao giờ chấm dứt nay lại còn nhói hơn, chưa khắc nào bản thân lại đau đớn như lúc này, so với chết chắc còn tốt hơn, giống như trái tim lần nữa bị đem đi lăng trì, cứ như thế vỡ vụn ra từng mảnh.

Nàng muốn nhìn thấy gương mặt kiều diễm mê muội trái tim mình, muốn đem nữ nhân trước mắt ôm thật chặt vào lòng, đem thân thể gầy gò lạnh lẽo đó sưởi ấm, ngửi lấy hương thơm như một lại bùa mê mẩn lòng mình, muốn nói cho nàng biết ta thật sự nhớ nàng rất nhiều.

Nhưng tất cả đã không thể nữa rồi, những thương tổn Dạ Vi Tước mang đến quá lớn làm cho nàng không tài nào chịu nổi nữa, chỉ cần nghĩ đến những chuyện đó...sẽ bức cho nàng điên cuồng, đau đớn cứ như vậy tăng lên!

Dạ Vi Tước nói xong liền muốn xoay người bước đi, người ta đã nói đến như vậy, mình còn không biết liêm sỉ mà rời đi sao, đã dơ bẩn như vậy ở lại chỉ thêm chướng mắt.

Chỉ là vừa lúc muốn bước, đôi chân đột ngột khựng lại khi nhìn thấy một nữ nhân từ bên trong trà lâu bước ra, còn có một tiểu hài chừng tám chín tuổi.

"Tiểu Nhạc là ai vậy?" Túc Y nhìn nữ nhân mắt phiếm hồng trước mắt liền thấy kì lạ nên hướng Kỳ Tử Nhạc hỏi.

"Ta không biết nữa, chắc chỉ là một kẻ qua đường thôi, muội không cần phải quan tâm đến, chúng ta nên đi thôi." Kỳ Tử Nhạc nói xong đã đưa tay nắm lấy bàn tay Túc Y, cùng Tiểu Dao rời đi. Một màn tình cảm này chắc chắn đều nằm trong mắt của Dạ Vi Tước, nàng sau rèm che nở nụ cười, không có Dạ Vi Tước, Kỳ Tử Nhạc vẫn sẽ sống tốt thôi!

Tầm mắt dừng trên đôi tay đang nắm chặt đó, trái tim lại được một trận co thắt đau đớn, bóng hình các nàng dần xa, nước mắt cố kìm nén lúc này đã rơi xuống từng giọt, đôi bờ vai run rẩy không ngừng, Cung Sa Lạc Mạn phải cố giữ lấy thân thể gầy yếu đang run rẩy sắp đổ ngã xuống lại. Vội vàng đỡ lấy người rời khỏi đường lớn đông người đi vào một hẻm nhỏ khuất người gần đó.

Bờ vai mảnh khảnh thật gầy yếu run rẩy lên từng hồi, cả gương mặt Dạ Vi Tước phím hồng, nấc lên từng tiếng bi ai, nước mắt như mưa ước đẫm cả gương mặt, bao nhiêu uất ức, bao nhiêu đớn đau kìm nén đều vỡ oà theo dòng nước cay đắng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...