🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ

[Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ


Chương 103: 103

Mới đó đã đến ngày dâng hương tế lễ, Cung Sa Lạc Mạn gấp rút chuẩn bị thu xếp hành lí mau chóng, lần đi này cũng mất đến mười ngày. Mà nương nương lại không hề muốn như nhiều năm trước có vô số người hộ tống bên cạnh, lần này chỉ đơn giản đem theo vài cung nữ, thêm vài người cùng một cổ xe ngựa lớn có thể bảo hộ tốt là được.

Bắt đầu xuất hành ra khỏi kinh thành, ba ngày sau đã đến chùa Vạn Thiên ở Ngữ Nam, vẫn như trước kia quan cảnh rất rộng rãi thoải mái, không gian yên tĩnh làm cho người tịnh tâm không ít.

Nghe tin thái hậu đến, trụ trì ra đến tận đại môn nghênh đón, cùng đàm chuyện qua loa vài câu, trụ trì hiểu chuyện, biết Dạ hậu đi đường xa dẫn đến phượng thể mệt mỏi, nên sớm cho người dẫn đường đến biệt viện, nơi mà mỗi năm người vẫn dùng.

Đến chỗ cũ, Dạ Vi Tước giương mắt nhìn khung cảnh phía trước, viện vẫn như vậy, một cái cổ thụ thật lớn, nhìn cảnh lại tự khắc nhớ người.

Chính tại nơi này, năm xưa lần đầu gặp người nọ.

Thời gian mới đó đã hơn bốn năm. Nhìn lại quãng thời gian đã qua, thật không biết bản thân đã kiên trì đến mức nào.

Trên gương mặt bất động không biểu tình. Dạ Vi Tước ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh, ánh nhìn xa xăm, một cái thở dài nặng nề tuôn ra.

Nơi này không khí trong lành, không gian yên ắng, những nơi như vậy, sống một cuộc sống vô ưu vô lo thật tốt, nhưng đáng tiếc không có cơ hội.

                                  +

Lễ tế dâng hương như mọi năm vẫn là cho thái hậu một ngày.

Ngày đầu tiên đến, dành thời gian cho thái hậu nghỉ ngơi sau quãng đường dài. Ngày thứ hai mới bắt đầu tế lễ dâng hương.

Từ sáng sớm Dạ Vi Tước đã hoàn tất trang phục, cung bào đỏ sẫm thêu phượng hoàng tinh tế, dáng người nàng cao gầy, càng tôn lên sự hoàn mĩ, một thân phượng bào uy nghiêm, khoác bào dài thướt tha ở phía sau, khí chất ngời ngời thẳng đến đại thiền đường.

Bước lên bậc than cao lớn dẫn đến chính đường, vẫn như người trước kia, vẫn là một người vĩnh viễn tuyệt sắc đoan trang, mang theo khí chất cao cao tại thượng không ai sánh bằng. Chỉ khác rằng, người của nhiều năm sau tăng thêm khí khái, thần hồn không còn như trước kia, càng thêm lãnh đạm, không thể thấu rõ.

Sau khi dâng hương ở lễ tế, duy trì ba ngày ở chùa Vạn Thiên, Dạ Vi Tước rất mau đã chuẩn bị khởi hành trở về. Việc trong cung nàng không hề yên tâm, nhi tử đã lớn nhưng vẫn không thể nào làm cho mẫu hậu hắn yên lòng, luôn luôn lo sợ hắn sẽ gặp chuyện không hay, vốn yếu nhược lại phải chịu áp lực từ rất nhiều thứ.

Đường trở về, ngồi ở trên xe ngựa, nhìn ra cảnh vật bên ngoài, như chợt nhớ ra gì đó, Cung Sa vội vàng nói cho Dạ Vi Tước nghe.

"Nương nương, có chuyện này nô tỳ muốn nói cho người nghe."

Dạ Vi Tước mỉm cười gật đầu.

"Ở trấn Lạc Dương nô tỳ nghe nói có một hiệu trà rất nổi tiếng, trà ở đó nhờ cách pha đặc biệt nên rất ngon. Hơn nữa nhiều loại trà rất quý nhưng lại lấy bạc rất rẻ. Người nói xem có kì lạ không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...