🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất

[Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất


Chương 90: C89 - Gặp phụ huynh

"Mẹ, sao mẹ lại đến đột ngột vậy?"

Mưa rơi tí tách bên ngoài cửa sổ.

Trần Hi chán đến mức chẳng biết làm gì, chơi một ván game rồi lại chơi thêm ván nữa. Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn sàn, bên ngoài bóng đêm đã trùm kín không gian, khiến ánh đèn càng trở nên hiu hắt.

Giờ cơm tối đã qua được một lúc lâu, Trần Hi cảm thấy mình nên làm tròn nghĩa vụ trợ lý mà đi hỏi một tiếng, nhưng lại không dám làm phiền.

Nhưng, nhưng như thế này thì quá lâu rồi.

Đúng lúc này, điện thoại cuối cùng cũng vang lên.

Cô vội vàng bắt máy: "Alo, chị Ngôn Ngôn."

Cô đoán là Hứa Tịch Ngôn và Văn Nhiễm sẽ không xuống ăn cơm, nhưng thân phận của Hứa Tịch Ngôn khiến cả việc gọi phục vụ phòng cũng không tiện, chắc chắn sẽ phải thông qua cô.

Chất giọng trầm thấp của Hứa Tịch Ngôn truyền tới: "Alo."

Tim Trần Hi khẽ run một nhịp.

Làm sao đây! Có phải trí tưởng tượng của cô phong phú quá rồi không? Chỉ cần nghe một tiếng của Hứa Tịch Ngôn, cô đã có thể hình dung ra trong căn phòng suite kia, tuy cũng chỉ bật một chiếc đèn sàn, nhưng ánh sáng mờ ảo mà lả lướt, chiếu rọi khắp phòng trong bầu không khí mập mờ ám muội. Có lẽ lúc ấy, Văn Nhiễm còn đang được Hứa Tịch Ngôn ôm trong lòng.

Cô ho nhẹ một cái: "Chị Ngôn Ngôn, buổi tối hai người muốn ăn gì ạ?"

"Bạn gái chị nói, cậu ấy muốn uống nước cam."

Nói xong, Hứa Tịch Ngôn khẽ "Á" một tiếng.

Trần Hi phản ứng lại, rồi nghe thấy Hứa Tịch Ngôn thấp giọng nói: "Sao lại nhéo mình?"

Giọng của Văn Nhiễm truyền đến, dịu dàng: "Cậu đang nói gì đấy?"

Có lẽ Hứa Tịch Ngôn đưa tay che micro lại, giọng trở nên mông mông lung lung: "Cậu không phải à?"

Cô là đứa con cưng của ông trời.

Không chỉ đôi tay có thể khơi dậy giấc mơ cho người khác bằng tám mươi tám phím đàn đen trắng, mà cả đôi mắt và giọng nói kia, cũng đủ kéo người ta vào cõi mộng. Cô ngồi trong giấc mộng ấy và thu hết ánh sáng lên toàn thân mình, hóa thành một vầng trăng vàng ấp ôm ai đó.

Văn Nhiễm: "Ai nói mình là bạn gái cậu?"

Trần Hi siết chặt điện thoại.

Được rồi được rồi, lương cô nhận ở studio của Hứa Tịch Ngôn không thấp chút nào, phải nói là đứng đầu trong ngành. Nhưng đâu ai nói cho cô biết tiền lương này còn bao gồm cả việc bị ép ăn cơm chó chứ!

Rồi bên kia Hứa Tịch Ngôn ngắt luôn cuộc gọi.

Được được được, Trần Hi lại nghĩ, ngắt hay lắm, cô thật sự không nghe nổi thêm một chữ nào nữa rồi.

Không nói muốn ăn gì cũng không sao, Trần Hi cứ dựa vào kinh nghiệm mà gọi món, dù sao thì tâm trí hai người kia chắc cũng chẳng đặt vào chuyện ăn uống.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...