🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất

[Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất


Chương 88: C87 - Đêm sinh nhật

Đây là thể lực mà bệnh nhân nên có sao?

Vào rất nhiều năm trước, khi Văn Nhiễm còn là một nữ sinh trung học, đúng vào ngày sinh nhật mười tám tuổi, nàng đã một mình trốn ra khỏi nhà.

Lần đầu tiên trong đời, nàng lén lút bước vào livehouse, đến xem Hứa Tịch Ngôn trên sân khấu thu hút mọi người.

Cũng là lần đầu tiên trong đời, nàng lấy hết can đảm, đứng bên cầu vượt nơi dòng xe qua lại cùng ánh đèn đan xen, gọi cho Hứa Tịch Ngôn một cú điện thoại.

Con đường làm hiệu chỉnh viên của nàng hiện tại, chính là được quyết định sau cú điện thoại đó.

Khi ấy ba chữ 「Hứa Tịch Ngôn」là bí mật giấu tận sâu trong tim nàng, nàng chưa từng nghĩ đến, vào một ngày sinh nhật của rất rất nhiều năm sau, nàng đang tắm dưới vòi sen trong căn hộ nhỏ xíu của mình, làn hơi nước lượn lờ xung quanh đều mang theo hương thơm từ cơ thể Hứa Tịch Ngôn vừa tắm lúc nãy.

Nàng thay đồ ngủ rồi bước ra ngoài.

Chiếc bánh ngọt đã nướng xong, được lấy ra khỏi lò, để lên kệ bếp cho nguội. Không thể phủ kem nên chẳng thể gọi là đẹp, nhưng sắc vàng tươi tắn ấy lại mang một vẻ đáng yêu đời thường.

Hứa Tịch Ngôn vừa tắm xong đang ngồi xổm trên sàn chọc mèo, lơ đãng cào cào tai F1: "Muốn ăn không?"

F1: "Meo!"

Văn Nhiễm bước lại gần: "Mèo con không được ăn."

Hứa Tịch Ngôn cười với F1: "Hết cách rồi, mẹ con tới quản con rồi."

F1: "Meo!"

Như thể thật sự nghe hiểu, nó đi đến bên Văn Nhiễm, cọ quanh cổ chân nàng.

Văn Nhiễm không lay chuyển: "Meo cũng vô ích."

Hứa Tịch Ngôn lén lút phàn nàn với F1: "Mẹ con là người phụ nữ độc ác, hồi đó trời mưa lớn còn đuổi ta ra khỏi nhà. Khi đó con còn chưa tới, nếu con có ở đấy, liệu con có nói đỡ cho ta không?"

Văn Nhiễm kéo Hứa Tịch Ngôn dậy khỏi sàn: "Nói linh tinh gì vậy."

Hứa Tịch Ngôn chỉ cười.

"Muốn ăn bánh không?"

"Muốn chứ."

Khi Hứa Tịch Ngôn cắt bánh, cô cụp hàng mi dày, cắt ra một miếng tam giác nhỏ đưa cho Văn Nhiễm, rồi cắt thêm một miếng cho mình.

Bàn ăn tròn của IKEA trong phòng khách thật sự rất nhỏ, đặt sát tường, bên còn lại chỉ đặt vừa hai chiếc ghế.

Văn Nhiễm ngồi một chiếc, Hứa Tịch Ngôn cắt bánh xong thì khoanh một chân ngồi lên chiếc còn lại.

F1 lập tức nhảy lên đùi cô.

Văn Nhiễm trừng F1: "Con lại thân với cô ấy hơn rồi."

Hứa Tịch Ngôn cong ngón trỏ vuốt dọc lưng F1, đồng thời xắn một miếng bánh cho vào miệng, lại quay sang nhìn phản ứng của Văn Nhiễm.

"Ừm." Văn Nhiễm nheo mắt lại đầy thỏa mãn.

Hứa Tịch Ngôn khẽ nhếch môi cười.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...