"Lẽ ra không chỉ đơn giản là cắn cậu một cái."
Văn Nhiễm thấy hơi đau đầu.
Vì bà Bách thật sự nhờ bạn giới thiệu đối tượng xem mắt cho nàng, Văn Nhiễm từ chối thẳng thừng, nhưng bà Bách vẫn đuổi tới tận nhà nàng: "Trước hết con cứ thêm WeChat làm quen thử xem nào!"
"Mẹ à." Văn Nhiễm nói thật: "Con không vừa mắt."
"Vậy con muốn điều kiện thế nào?" Bà Bách đập tay lên bàn trà cồm cộp: "Nói thẳng ra cho mẹ!"
Văn Nhiễm thong thả đáp: "Ít nhất cũng phải đẹp."
"Đẹp cỡ nào?"
"Như minh tinh là được rồi, kiểu có thể chụp poster á."
Con gái trẻ ai chẳng thích ngoại hình đẹp, bà Bách cố nhịn, lại hỏi tiếp: "Còn gì nữa?"
"Công việc phải thuộc top đầu trong ngành, bây giờ trong nước không ăn thua nữa rồi, ít nhất cũng phải có tầm cỡ quốc tế."
Bà Bách đưa tay sờ trán nàng: "Để mẹ xem con có bị sốt không?"
Văn Nhiễm nắm lấy cổ tay mẹ: "Con còn chưa nói hết mà. Phải có tiền, không phải dạng có chút tiền là được, phải là kiểu mua được cả một hòn đảo ấy."
"Được được được." Bách Huệ Trân bị chọc tức đến bật cười: "Mẹ xem con đi đâu để tìm. Nếu thật sự tìm được rồi, mau dẫn về nhà cho mẹ gặp."
Trước sinh nhật một ngày, Văn Nhiễm đến khu đông thành phố để hiệu chỉnh dương cầm.
Người mời nàng là một nghệ sĩ dương cầm mới nổi, tràn đầy khí thế, yêu cầu cũng rất cao. Cây đàn dương cầm lớn hiệu Chanel của cô ấy thuộc loại cổ và cực hiếm, khiến Văn Nhiễm rất hứng thú, cùng cô ấy mài giũa từng chút một.
Mãi đến chập tối, hai người mới sực nhớ cả ngày chưa ăn gì. Sau khi chỉnh xong, đối phương rất hào hứng, nhất quyết mời nàng ăn món Pháp, món gan ngỗng đặc biệt béo ngậy.
Dạo này Văn Nhiễm quá bận, chuyện ăn uống cũng không điều độ, cảm thấy dạ dày có chút vấn đề.
Trên chuyến tàu điện ngầm về nhà, nàng cảm thấy vùng bụng trên quặn đau từng cơn.
Càng lúc càng thấy không ổn, nàng xuống tàu, bắt xe đến bệnh viện.
Bác sĩ nghiêm giọng nói: "Mấy người trẻ các cô các cậu sao lại hành hạ cơ thể mình như vậy!"
Một mình làm xong tất cả kiểm tra, cơ bản xác định là viêm túi mật cấp tính.
May mà không có gì quá nghiêm trọng, chỉ cần truyền dịch trong ba ngày để tiêu viêm.
Nàng ngồi một mình ở khu truyền dịch, trong đầu vẫn nghĩ đến buổi chỉnh đàn ngày mai.
Một lúc sau, điện thoại trong túi rung lên, nàng lấy ra xem: "Bối Di."
"Chị Văn Nhiễm, em xác nhận lại với chị, thời gian chỉnh đàn ngày mai không vấn đề gì chứ?"
"Không sao cả."
Đúng lúc y tá đi ngang, giúp bệnh nhân bên cạnh Văn Nhiễm thay thuốc: "Còn một chai nữa, truyền xong là hôm nay có thể về rồi." Cô ấy lại liếc nhìn tốc độ truyền dịch của Văn Nhiễm: "Cô truyền nhanh quá rồi đó, chỉnh chậm lại chút."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?