"Còn tôi là Nam Tiêu Tuyết đấy."
*Nam Tiêu Tuyết nữ chính trong bộ Ám Nghiện cùng tác giả
Chu Bối Di đứng dậy, lịch sử chào hỏi: "Chị Tịch Ngôn."
Hứa Tịch Ngôn im lặng trong chốc lát, rồi khẽ nhếch môi cười: "Thật trùng hợp."
Văn Nhiễm đứng trước mặt Hứa Tịch Ngôn, trong khoảnh khắc đó, nàng tưởng rằng Hứa Tịch Ngôn sẽ nổi giận.
Thực tế thì không phải vậy, Hứa Tịch Ngôn chỉ hơi nhếch môi, vẫn là dáng vẻ lười biếng nhưng cuốn hút, một hơi thở nguy hiểm khẽ lan ra. Văn Nhiễm phát hiện bản thân hoàn toàn không nhìn ra Hứa Tịch Ngôn có giận hay không, chỉ là đôi khi, nàng cảm thấy rất rõ ràng, Hứa Tịch Ngôn giống như một con báo hoa kiêu hãnh trong rừng rậm.
Hơi thở nguy hiểm đó là bản năng của loài săn mồi. Nhìn thì có vẻ không quan tâm đến bất cứ điều gì, nằm uể oải với cái đuôi treo lủng lẳng, nhưng thực ra lại ẩn chứa dục vọng chiếm hữu mãnh liệt.
Văn Nhiễm khẽ kéo tay Hứa Tịch Ngôn: "Cậu thay giày đi."
Hứa Tịch Ngôn thay giày rồi bước vào trong, cởi áo hoodie ra, trên người là một chiếc áo thun cổ rộng thoải mái, để lộ đoạn xương quai xanh trắng như tuyết. Cô liếc qua bàn trà, hơi ngẩng cằm lên, nói với Văn Nhiễm: "Cậu cũng thích ăn lưỡi vịt ngâm thật đấy."
"À," Văn Nhiễm đón ánh mắt cô, "cũng tạm."
Hứa Tịch Ngôn: "Ừm."
Cô ngồi khoanh chân bên bàn trà, không nói gì nữa, một tay chống cằm, chơi với lọn tóc của mình.
Văn Nhiễm cũng ngồi xuống bên bàn. Chu Bối Di hỏi: "Chị Tịch Ngôn, chị ăn lưỡi vịt không ạ?"
Hứa Tịch Ngôn nhếch môi: "Được."
Trùng hợp là lại không còn đôi găng tay dùng một lần nào nữa. Văn Nhiễm khẽ nói: "Mình ăn rồi, cậu dùng găng tay của mình đi."
Hứa Tịch Ngôn ngồi yên một lúc không nhúc nhích.
Văn Nhiễm nói nhỏ hơn, như thì thầm vào tai cô: "Sao thế, không chịu à?"
Hứa Tịch Ngôn khẽ nhấc mí mắt nhìn nàng, ánh mắt vẫn lười biếng, không rõ là đang cười hay mang hàm ý gì khác. Cô cầm lấy đôi găng tay mà Văn Nhiễm đã đeo, chậm rãi đeo vào tay mình.
Ngón tay cô trắng, thon dài, đầy lực, Văn Nhiễm nhìn động tác đeo găng tay của cô, không hiểu sao tai lại nóng bừng.
Đúng lúc này, F1 không biết từ đâu chạy ra, Hứa Tịch Ngôn gọi nó một tiếng, nó kêu "meo" một tiếng đáp lại, nhưng không đi về phía Hứa Tịch Ngôn mà ngang nhiên nhảy lên vai Chu Bối Di.
Khóe môi Hứa Tịch Ngôn cong lên thêm một chút, nói với Chu Bối Di: "Nó thân với em thật đấy."
"Nó ngoan lắm." Chu Bối Di cười: "Chị Tịch Ngôn, chị ăn được vị nước ngâm này không?"
Trước khi Hứa Tịch Ngôn kịp trả lời, Văn Nhiễm đã lên tiếng: "Cậu ấy ăn được."
Một chút thân mật, chẳng cần phô trương, lại cứ tự nhiên hiện ra rõ ràng. Việc hiểu khẩu vị của một người, thực ra chính là hiểu người đó.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?