Văn Nhiễm đúng là lợi hại thật!
Lúc Trần Hi chỉ đạo tài xế lái xe đến, cô liếc thấy có hai bóng người mảnh khảnh dưới tán cây.
Hứa Tịch Ngôn một chân co lại, dựa vào thân cây, vẫn là dáng vẻ thờ ơ thường ngày, đeo khẩu trang, hai bên má khẽ động, trông như đang nhai kẹo cao su. Văn Nhiễm thì đứng một mình bên lề đường, vẻ mặt cảnh giác.
Thấy xe đến, nàng vẫy tay với Trần Hi đang ngồi ở ghế phụ.
Mở cửa xe, giữ lấy tay nắm, quay đầu gọi Hứa Tịch Ngôn: "Lên xe."
Trần Hi ngồi ghế phụ cười trộm.
Hứa Tịch Ngôn là kiểu người thật sự khó quản lý, quen lối sống tự do ở nước ngoài, Trần Hi theo bên cạnh ngày ngày đều nơm nớp lo cô bị người khác nhận ra.
Giờ thì, haha!
Hứa Tịch Ngôn chui vào hàng ghế sau, liếc Trần Hi một cái.
Trần Hi lập tức nhịn cười, cố tình quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Chờ Văn Nhiễm cũng ngồi yên vị, xe bắt đầu lăn bánh.
Văn Nhiễm ngồi thẳng tắp, rất nghiêm chỉnh. Hứa Tịch Ngôn nghiêng đầu nhìn nàng. Nàng cảm nhận được, khẽ mím môi, không nhìn lại.
Hứa Tịch Ngôn dường như khẽ cười, hoặc cũng có thể chỉ là một nhịp thở chậm. Ngay sau đó, Văn Nhiễm cảm thấy đầu ngón tay mình bị một dòng nhiệt ấm áp bao bọc.
Là Hứa Tịch Ngôn đặt tay lên tay nàng.
Nàng cố làm ra vẻ bình tĩnh nhìn về phía trước.
Ngón tay Hứa Tịch Ngôn mềm mại, nhưng đầy lực, ấm áp, đan vào kẽ tay nàng.
Sau đó nhẹ nhàng kéo nàng một cái, ra hiệu nàng có thể tựa vào vai mình.
Văn Nhiễm không làm theo. Cái gì vậy trời, tài xế với Trần Hi vẫn còn ngồi đằng trước kìa.
Hứa Tịch Ngôn bật ra tiếng "hừ" nhỏ, có vẻ hơi không hài lòng. Văn Nhiễm đang nghĩ cô có giận hay không thì giây sau, đầu cô đã tựa lên hõm cổ nàng.
Tim Văn Nhiễm đập mạnh một cái.
Tóc trên đỉnh đầu Hứa Tịch Ngôn mềm mềm, có vài sợi nghịch ngợm chẳng chịu nằm yên, khẽ cọ vào cổ nàng, ngưa ngứa.
Văn Nhiễm hỏi nhỏ: "Cậu làm gì vậy?"
Hứa Tịch Ngôn khẽ đáp một tiếng "ừm". Không phải câu hỏi, cũng chẳng phải câu trả lời rõ ràng, chỉ là một tiếng "ừm" như vậy.
Văn Nhiễm chẳng hiểu sao lại bị lay động bởi tiếng đó. Sự chắc chắn của Hứa Tịch Ngôn về mối quan hệ của cả hai, dường như đã ẩn trong tiếng "ừm" kia, không cần giải thích thêm, cũng chẳng ngại có người chứng kiến.
Việc cô yêu Văn Nhiễm là một điều hiển nhiên, phát triển theo tự nhiên.
Mùi rượu nhè nhẹ trên người cô không khó ngửi, ngược lại còn khá thanh mát. Dựa được một lúc, Văn Nhiễm cúi mắt nhìn khuôn mặt cô, tưởng cô đã ngủ.
Mi mắt cô đúng là cụp xuống, nhưng vẫn chưa ngủ, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ban nãy cô có mở hé cửa sổ, gió đêm len vào, ánh đèn neon cũng tràn vào. Hứa Tịch Ngôn giơ một tay lên, hướng về phía cửa sổ, các ngón tay hơi xòe ra.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?