🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất

[Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất


Chương 82: C81 - Về nhà tôi

"Cậu muốn làm gì thì làm."

Trong bếp, bà Bách đang tất bật nấu nướng, Văn Nhiễm đẩy mạnh cửa phòng ngủ bước vào.

Hứa Tịch Ngôn ngồi ở mép giường, mỉm cười nhìn nàng.

Ánh mắt nàng vô thức rơi xuống đôi môi Hứa Tịch Ngôn, khóe môi cô cong lên thành một đường mềm mại.

Văn Nhiễm khẽ ho một tiếng: "Mẹ mình sắp nấu cá hoa vàng rồi."

"Mời mình ăn à?"

"Mình muốn nói là, nấu cá hoa vàng thì có tiếng động sẽ hơi lớn."

"Ồ." Hứa Tịch Ngôn kéo dài giọng: "Rồi sao nữa?"

Văn Nhiễm dựa lưng vào cửa, hai tay nắm lấy ổ khóa, còn Hứa Tịch Ngôn vẫn ngồi yên mép giường.

Không ai nhắc đến bức ảnh mà Hứa Tịch Ngôn vừa gửi, nó vẫn lặng lẽ nằm trong điện thoại của Văn Nhiễm. Chỉ có ánh mắt đan xen giữa hai người, như tơ liễu tháng ba vương vất trong không khí.

Văn Nhiễm bước đến giường kéo tay Hứa Tịch Ngôn: "Nên cậu có thể tranh thủ chuồn đi."

Hứa Tịch Ngôn bị nàng kéo dậy, bị đẩy nhẹ về phía cửa.

Lúc thay giày ở cửa, Văn Nhiễm quay đầu ba lần trong một phút, canh chừng động tĩnh trong bếp, vừa nhắc Hứa Tịch Ngôn: "Cậu nhỏ tiếng chút."

Ngay lúc ấy, bà Bách lại gọi: "Nhiễm Nhiễm! Cái nồi nhỏ của con đâu rồi?"

Văn Nhiễm hoảng hồn, vớ lấy chiếc giày Hứa Tịch Ngôn chưa kịp thay, ném ra ngoài cửa, rồi đẩy cô ra, "rầm" một tiếng đóng sập cửa sắt lại, quay đầu đáp: "Nồi gì cơ ạ?"

Lúc này, nghệ sĩ dương cầm tầm cỡ thế giới, ngôi sao hàng đầu đang nắm giữ vô số hợp đồng quảng cáo thời trang, khách quen của bảng xếp hạng thu nhập Forbes toàn cầu, một chân mang một chiếc giày da cừu Espadrille cao cấp của nhà C, chân còn lại đi một chiếc dép vải lanh giá ba mươi tệ, đang đứng giữa hành lang của khu nhà tập thể cũ kỹ trong con hẻm nhỏ.

Chậm rãi chớp mắt một cái.

Nếu Trần Hi mà ở đây, nhất định sẽ nghĩ nét mặt của Hứa Tịch Ngôn như đang nói: Tôi là ai? Tôi đang ở đâu?

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi Hứa Tịch Ngôn rung lên.

Văn Nhiễm vừa ứng phó với bà  xong, liền nhắn cho Hứa Tịch Ngôn: [Cậu để dép ở trước cửa là được, lát nữa mình mang vào.]

Hứa Tịch Ngôn lại chớp mắt một cái.

Với nét mặt như không thể tin nổi, cô đổi giày, dựng đôi dép sát vách tường cạnh cửa, chụp một tấm hình gửi cho Văn Nhiễm.

Văn Nhiễm: [Biết rồi.]

Một phút sau, Văn Nhiễm lại nhắn: [Lần sau có dịp, mời cậu ăn cá hoa vàng nấu với bánh gạo của mẹ mình.]

S: [Dịp gì?]

Văn Nhiễm: [Cậu đến nhà mình một cách bình thường, mình có thể nói với mẹ là cậu là bạn mình.]

S: [Giờ lại có thể gọi là bạn rồi sao?]

Văn Nhiễm: [Cậu biết mình đang nói gì mà.]

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...