"Hứa Tịch Ngôn, chúng ta về nhà thôi."
Hứa Tịch Ngôn bật cười.
Cô vòng tay ôm eo Văn Nhiễm, mặt vùi vào trước ngực Văn Nhiễm, nên tiếng cười ấy rất nhẹ nhàng, mang theo chút giọng mũi.
Rồi cô ngẩng mặt lên, cằm tựa vào Văn Nhiễm, cằm hơi nhọn: "Mình nhớ mẹ cậu rất thích mình thì phải?"
Văn Nhiễm: "Không có đâu. Mẹ mình đối xử với ai cũng như nhau."
Tuy nói là vậy, nhưng Hứa Tịch Ngôn vẫn cùng Văn Nhiễm lên đường.
Trước hết là gọi Trần Hi đến hỏi tình hình, lúc này vẫn còn vô số phóng viên và người hâm mộ tụ lại bên ngoài hội trường biểu diễn. Trần Hi bèn điều một chiếc xe khác, dẫn hai người đi ra từ cửa sau.
Hứa Tịch Ngôn đã thay đồ, mặc áo thun đen cổ chữ V và quần jean ống đứng. Đường cong của cô quá duyên dáng, lúc mặc váy dạ hội dài mang đến vẻ ngoài rạng rỡ và quyến rũ, nhưng chỉ cần đổi sang trang phục thoải mái thường ngày, đường cong của cô liền trở thành dáng vẻ tay ôm đàn che nửa mặt hoa*, dù không lộ liễu nhưng lại càng cuốn hút.
*犹抱琵琶半遮面/Do bão tỳ bà bán già diện: trích trong bài thơ "Tỳ bà hành" của Bạch Cư Dị, để chỉ sự quyến rũ nhưng kín đáo, không phô trương. Câu trên mình chọn bản dịch của Phan Huy Vịnh trong quyển Thơ Đường (tập 1) – NXB Văn học, 1987
Mái tóc dài xoăn dày nổi bật của cô quá dễ nhận ra, cô đội mũ lưỡi trai lên, nhét toàn bộ đuôi tóc vào trong vành mũ, rồi đeo khẩu trang, đưa cho Văn Nhiễm một cái.
Cho đến khi đã lên xe, cô mới kéo khẩu trang xuống, cởi mũ ra, tay luồn vào tóc, tùy ý vuốt nhẹ. Xe dần rời xa hội trường náo nhiệt, Hứa Tịch Ngôn hạ cửa kính xuống một chút, gió đêm thổi đến làm tung bay mái tóc dài của cô, cùng với đó là ánh sáng mờ ảo vàng dịu đi vào.
Văn Nhiễm lần đầu tiên cảm thấy, mùa hè thực sự đã đến.
Bởi vì làn da Hứa Tịch Ngôn tỏa ra hơi ấm mơ hồ đầy ám muội. Và mái tóc tung bay của cô trong làn gió đêm, thoang thoảng mùi dầu gội hương dừa, ấm áp.
Hứa Tịch Ngôn luôn thay đổi dầu gội, tùy theo nhãn hàng mà cô đại diện. Nhưng dù là mùi hương xa lạ nào, khi hoà vào hương thơm quen thuộc trên người cô, cũng trở nên gần gũi.
Văn Nhiễm ngồi ngay ngắn, nhìn Hứa Tịch Ngôn vuốt tóc.
Nàng cũng từng vuốt qua những lọn tóc ấy, trên chiếc giường đơn nhỏ hẹp trong căn hộ thuê bốn mươi mét vuông của nàng. Khi ấy Hứa Tịch Ngôn đè lên người nàng, hơi thở hòa lẫn với mồ hôi, nàng nhìn Hứa Tịch Ngôn, trong lòng có rất nhiều điều không thể nói ra, chỉ đành đưa tay luồn vào mái tóc dày của Hứa Tịch Ngôn.
Xe chạy thẳng đến bệnh viện thú y, Trần Hi thả hai người xuống.
Hứa Tịch Ngôn nói với Trần Hi: "Em tan làm trước đi."
Trần Hi giật mình: "Chị Ngôn Ngôn, em sẽ đợi chị."
Thật sự là không phải vì cô muốn hóng chuyện đâu!
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?