"Cậu có muốn đến nhà mình ăn cơm không?"
Văn Nhiễm thật ra từng nghĩ đến rất nhiều lần cảnh nàng và Hứa Tịch Ngôn gặp lại.
Hứa Tịch Ngôn không thể không trở về Trung Quốc, mà nàng lại là hiệu chỉnh viên đang dần có tiếng. Hai người đều trong giới âm nhạc, cho dù không liên lạc, cuối cùng vẫn sẽ gặp nhau trong một buổi tiệc nào đó.
Trong tưởng tượng của nàng, Hứa Tịch Ngôn sẽ giống như lúc này, từng bước tiến về phía nàng, vẻ mặt vẫn luôn mang theo sự lười biếng quyến rũ, khiến người khác không nhìn thấu được cảm xúc thực sự của cô.
Suốt dọc đường có không ít người chào hỏi Hứa Tịch Ngôn, vì vậy quá trình cô đi đến trước mặt Văn Nhiễm như bị kéo dài vô tận.
Cho đến khi cô dừng lại, một người bạn cười hỏi: "Cậu về nước từ khi nào vậy? Mình không hay biết gì cả."
"Ừm, có công việc, hợp tác với một nghệ nhân thổi cổ huân¹, loại sáo nằm trong danh mục di sản văn hóa phi vật thể."
Người bạn gật đầu: "Xưa nay cậu vẫn luôn thích những công việc thú vị như vậy."
Hứa Tịch Ngôn khẽ cong môi.
"À đúng rồi." Người bạn chỉ vào Văn Nhiễm bên cạnh: "Đây là Văn Nhiễm, hiệu chỉnh viên, studio của cô ấy hiện tại làm ăn khá tốt, trong giới có không ít nghệ sĩ dương cầm sử dụng dịch vụ của cô ấy."
Rồi lại chỉ tay về phía Hứa Tịch Ngôn, cười nói: "Vị này chắc tôi không cần giới thiệu đâu nhỉ? Không thể nào có người không biết đến cô ấy."
Văn Nhiễm cũng từng nghĩ rất nhiều lần, Hứa Tịch Ngôn khi gặp lại nàng sẽ có phản ứng như thế nào.
Hứa Tịch Ngôn cụp mắt xuống, hồi lâu, mới từ từ nâng hàng mi dày nặng nề lên. Cô không cười, chỉ có đôi mắt đen lộ ra chút dịu dàng trong ánh đèn kỳ lạ của quán bar, khẽ nói một câu: "Lâu rồi không gặp."
Tim Văn Nhiễm bỗng chấn động.
Người bạn ngạc nhiên: "Hai người quen nhau à?"
"Ừ." Hứa Tịch Ngôn chợt bật cười khẽ: "Bạn học cấp ba."
"Trùng hợp vậy."
Lúc này có người ở xa gọi: "Tịch Ngôn, cậu về nước khi nào thế?"
Hứa Tịch Ngôn quay đầu đáp lại, rồi lại quay về nói: "Mình qua đó chào hỏi một chút."
"Đi đi, cậu chưa về lâu lắm rồi, người muốn tìm cậu nhiều lắm đó."
Hứa Tịch Ngôn gật đầu, ánh mắt lại một lần nữa rơi trên người Văn Nhiễm. Khi cô nói chuyện với bạn bè thì giọng bình thường, nhưng khi nhìn về phía Văn Nhiễm lại hạ thấp giọng, nói một câu: "Vậy, gặp lại sau."
Rồi gật đầu với người bạn, xoay người rời đi.
Nơi nào có Hứa Tịch Ngôn, cô luôn luôn là tâm điểm chú ý của đám đông.
Đứng giữa vòng vây của các ngôi sao, tay cầm ly rượu chân cao, nụ cười lười biếng, dáng đứng phóng khoáng và quyến rũ.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?