🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất

[Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất


Chương 75: C74 - Người mình thích

"Từ trước đến giờ đều có, luôn luôn có."

Hai người cùng rời khỏi quán bar, Đậu Thần hỏi Văn Nhiễm: "Cô có vội không? Nếu không thì tôi muốn hút một điếu thuốc."

Văn Nhiễm gật đầu: "Chắc chắn rồi."

Đậu Thần hút một loại thuốc lá ngoại nhập, hỏi Văn Nhiễm có hút không, Văn Nhiễm khẽ cười, lấy bao thuốc của mình ra: "Tôi có rồi."

Đậu Thần liếc nhìn bao thuốc lá đó: "Cô vẫn hút Marlboro à?"

"Vâng ạ." Văn Nhiễm không hiểu, hỏi lại: "Sao thế ạ?"

Đậu Thần khẽ cười: "Không sao cả."

Hút xong thuốc, cô hỏi Văn Nhiễm: "Chúng ta đừng đi xa, tìm một quán bar nhỏ gần đây ngồi tạm, được chứ?"

"Được."

Đậu Thần chọn một quán, với kinh nghiệm nhiều năm làm quản lý, cô biết vài club riêng tư khó bị soi mói. Chủ quán là bạn cô, thấy cô đến liền vui vẻ chào hỏi.

Cô chọn một chiếc bàn yên tĩnh trong góc, dẫn Văn Nhiễm đến ngồi, không gọi rượu, chỉ gọi hai ly đồ uống nhẹ có chút cồn.

Văn Nhiễm hỏi: "Chị Đậu, chị muốn nói với tôi chuyện gì vậy?"

Gương mặt Văn Nhiễm quá bình tĩnh, khiến Đậu Thần vô cớ nhớ đến khuôn mặt của Hứa Tịch Ngôn, dung mạo quá đỗi quyến rũ, lạnh lùng trời sinh. Ai ai cũng nói Hứa Tịch Ngôn có khuôn mặt dễ chiếm được cảm tình, nhưng Đậu Thần lại không nghĩ vậy.

Gương mặt ấy, như thể sinh ra là để bắt nạt người khác.

Đậu Thần mở lời: "Tôi muốn kể cho cô nghe một chuyện từ rất lâu về trước rồi. Một chuyện mà Tịch Ngôn thà chết cũng sẽ không nói với cô."

Đậu Thần kể về Hứa Tịch Ngôn lúc sáu tuổi. Kể về người bảo mẫu biến mất. Kể về trận hỏa hoạn dữ dội năm đó.

Những điều này, Văn Nhiễm đều biết.

Nhưng lời kể của Đậu Thần vẫn tiếp tục.

Đậu Thần kể về người mẹ đứng trong đám đông vây quanh khi đó, giọng nói quan tâm, nhưng ánh mắt lại lạnh nhạt, và bàn tay đặt lên vai Hứa Tịch Ngôn - Trên đó còn thoang thoảng mùi khói lửa.

Văn Nhiễm im lặng lắng nghe.

Nàng xoay nhẹ ly thủy tinh trên bàn, như muốn cầm lên uống một ngụm, nhưng lại thôi, ngón tay chạm vào những giọt nước ngưng đọng trên thành ly, rồi giữ chặt,rồi lại xoay thêm lần nữa. Đậu Thần thấy nàng vẫn luôn cúi đầu, hàng mi run rẩy không ngừng.

Văn Nhiễm khẽ nói: "Xin lỗi, tôi thật sự không biết."

Đậu Thần ngừng lại một lúc, rồi hỏi: "Cô đang nói xin lỗi với ai vậy?"

Văn Nhiễm lắc đầu.

Về sau nàng nghĩ, có lẽ nên đổi câu "xin lỗi" đó thành "I'm sorry" bằng tiếng Anh sẽ thích hợp hơn. Nàng bối rối đến mức hoàn toàn không biết nên nói gì. Nàng nói "Tôi xin lỗi" có nghĩa là - Nàng rất buồn.

Nàng từng nói, người như Hứa Tịch Ngôn sẽ không biết buồn.

Đến giờ nàng mới hiểu vì sao, Hứa Tịch Ngôn đến buồn còn không dám.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...