🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất

[Bách Hợp] Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt – Cố Lai Nhất


Chương 74: C73 - F1

Chỉ có Văn Nhiễm mới hiểu cái tên đó có ý nghĩa gì.

Lúc Văn Nhiễm nói câu ấy, cả hai đang trong một tư thế vô cùng thân mật.

Đã cuối thu, gió đêm lướt qua những chiếc lá úa phát ra âm thanh khô khốc như giấy tuyên thành. Văn Nhiễm ôm lấy vòng eo thon thả của Hứa Tịch Ngôn, đầu ngón tay đặt lên vùng mềm mại nhất ở sau lưng cô.

Trước kia, đều là Hứa Tịch Ngôn ôm eo Văn Nhiễm như vậy.

Văn Nhiễm rất dễ nhột. Khi hai người quấn quýt, Hứa Tịch Ngôn chỉ cần ôm eo nàng, thuận thế trượt tay xuống một chút, hôn lên vùng mềm mại nhất ở phần eo sau lưng nàng, nàng sẽ nhanh chóng mím môi như đang cố nín cười.

Hứa Tịch Ngôn liền cố ý hôn thêm vài cái, chà xát thêm vài lần.

Nghe Văn Nhiễm dùng giọng mảnh nhẹ nhàng chất vấn cô: "Cậu làm gì thế Hứa Tịch Ngôn? Cố tình phải không?"

Tuy nhiên không ai muốn cười vào lúc này, Văn Nhiễm chỉ trầm mặc nhìn cô. Hai người rất gần, hơi thở cũng hòa vào nhau, bên tai là tiếng gió lướt qua những phiến lá, xào xạc như một trận mưa rào cuối hạ, hoặc là tiếng nước mắt ai đó ào ạt tuôn rơi.

Hứa Tịch Ngôn khẽ hỏi: "Cậu thực sự nghĩ vậy sao?"

Văn Nhiễm từ từ buông cô ra.

Trước tiên là đầu ngón tay nhẹ nhàng rời khỏi vùng da sau lưng cô.

Sau đó là cánh tay buông khỏi vòng eo cô.

Rồi từ từ hạ xuống.

Cả người lùi về sau một bước, kéo giãn khoảng cách với Hứa Tịch Ngôn, đứng yên, môi mím chặt.

Tim Hứa Tịch Ngôn đột ngột nhói lên.

Tạm biệt một người mà mình yêu sâu đậm, xưa nay chưa từng là việc có thể làm được trong một sớm một chiều. Hứa Tịch Ngôn bỗng cảm thấy điều đó giống như cái ôm lúc nãy mà Văn Nhiễm buông ra.

Là kiểu rút lui từng chút một. Giống như có một phần cơ thể nào đó dính chặt vào người cô, từng chút từng chút, dần dần bị xé ra. Phần đó đã dính quá lâu, mỗi khi gỡ ra, đến cả lỗ chân lông cũng đau đớn.

Hôm đó, sau cơn bão, khi Văn Nhiễm rời khỏi khách sạn nơi cô ở, có phải cũng là tâm trạng như thế này không?

Hứa Tịch Ngôn mỉm cười với nàng, như thể đang trấn an.

Nếu không phải vì Văn Nhiễm hiểu cô quá rõ.

Thì chắc chắn Văn Nhiễm sẽ không nhận ra đường nét lạnh lùng trời sinh trên khuôn mặt cô, lúc này dưới ánh đêm lại hơi ửng đỏ.

Ánh đỏ trong đôi mắt Hứa Tịch Ngôn, không giống khóc, mà giống bị thương hơn.

Giống như màu son đỏ pha xanh mà Hứa Tịch Ngôn hay dùng, hoặc những chiếc đầm nhung đỏ thẫm, như thể đó là vết thương bị rạch ra trên người cô, được chính máu cô nuôi dưỡng, màu đỏ rực rỡ đến chói mắt.

Văn Nhiễm không đành lòng nhìn thêm, lại lùi về sau một bước.

Hứa Tịch Ngôn vẫn đứng nguyên tại chỗ. Ánh mắt Văn Nhiễm cúi thấp, có thể nhìn thấy mũi giày Converse màu đen của cô. Hứa Tịch Ngôn luôn ăn mặc kỳ lạ, một chiếc áo thun có thể tốn cả nửa năm tiền lương của Văn Nhiễm, cô lại tùy tiện phối cùng đôi giày vải Converse.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...