"Cô ấy không thích hợp, cô ấy vô tâm."
Tường và cửa sắt chống trộm của khu nhà cũ như bị năm tháng ăn mòn, trở nên mỏng manh đến mức âm thanh bên ngoài luôn truyền vào rõ ràng.
Văn Nhiễm luôn sợ tiếng đóng cửa làm phiền đến sự nghỉ ngơi của mấy cụ già hàng xóm, nên lúc nào cũng nhẹ tay nhẹ chân. Nàng phát hiện Hứa Tịch Ngôn cũng vậy.
Sau khi vào nhà, nàng quăng túi xuống, ngồi xếp bằng trên ghế sofa. Cái ghế này vẫn giống hệt như trong căn phòng trọ cũ trước đây của nàng, nhỏ và hẹp, chỉ là ghế đôi, nếu nàng và Hứa Tịch Ngôn cùng ngồi lên, nhất định sẽ có một phần cơ thể chạm vào nhau.
Lúc này nàng đang ngồi, đầu óc thậm chí vẫn còn chưa hoàn hồn.
Hứa Tịch Ngôn... dọn đến ở căn hộ bên cạnh nàng sao?
Không hiểu vì sao, trong đầu Văn Nhiễm hiện lên một hình ảnh rất rõ ràng:
Vừa nãy khi nàng quay đầu lại trong hành lang, không có đèn, chỉ có đèn cảm ứng ở tầng dưới là còn hoạt động, ánh sáng yếu ớt hắt lên, cửa sổ xi măng trong hành lang có hoa văn đục lỗ cổ điển hình quả trám, ánh trăng rải xuống, chiếu lên gương mặt diễm lệ của Hứa Tịch Ngôn.
Gương mặt ấy, chẳng hiểu sao lại mang một nét cô đơn.
Văn Nhiễm thầm nghĩ: Bây giờ những điều đó còn liên quan gì đến mình nữa?
Nàng đứng dậy, tắm bằng nước nóng xong thì thả mình xuống giường. Khởi nghiệp vốn đã chẳng dễ dàng gì, làm gì còn thời gian để chìm đắm trong nỗi buồn mùa xuân, tiếc cho mùa thu.
Sáng hôm sau, ánh nắng rực rỡ, rửa trôi ánh trăng của đêm qua. Văn Nhiễm ra khỏi nhà từ sớm, không nghe thấy bên cạnh có động tĩnh gì, mang theo túi vải đi ngang qua cửa khu nhà, ánh nắng mang theo hương thơm ấm áp, mùi hương phức hợp toả ra từ người Hứa Tịch Ngôn khi đứng cạnh nàng đêm qua, đã hoàn toàn tan biến.
Tựa như tất cả những gì đã xảy ra đêm qua chưa từng tồn tại.
Thứ duy nhất thay đổi, là đèn cảm ứng trước cửa nhà trọ của Văn Nhiễm.
Đường dây điện ở mấy căn nhà cũ như thế này phần lớn đều có vấn đề, dù thay bóng đèn cũng không sáng. Nhưng lần này, khi tan làm về, Văn Nhiễm phát hiện đèn đã sáng.
Như thiêu đốt bàn tay đang cầm chìa khóa, giống như tối qua khi Hứa Tịch Ngôn đứng trước mặt nàng, từ da thịt tỏa ra thứ nhiệt độ tinh tế.
Văn Nhiễm thầm nghĩ: Thật khó hiểu.
Hứa Tịch Ngôn thật khó hiểu.
Khi Văn Nhiễm về đến nhà, phát hiện một điều thay đổi nữa — Căn bên cạnh im ắng đến lạ thường.
Nhà cũ cách âm kém, giá thuê rẻ, người thuê trẻ tuổi thay đổi liên tục. Từ khi Văn Nhiễm dọn đến đây, đã gặp cô nhân viên bán hàng rất thích hát hò, nữ nhân viên quảng cáo uống say là cười ha hả, còn có nhóm nam sinh suốt ngày chơi game rồi chửi bậy.
Căn bên cạnh đột nhiên yên tĩnh, chất lượng giấc ngủ của Văn Nhiễm được cải thiện rõ rệt.
Nhưng nàng vẫn chưa gặp lại Hứa Tịch Ngôn.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?